Bạch Hành Việt và Châu Toàn vội vàng đến căng tin, hiện trường đã trở nên hỗn loạn, lộn xộn.
Một bên lều bị lõm xuống như bị vật nặng đè. Hai, ba chiếc ghế nhựa bị hỏng, chân ghế lung lay sắp rụng. Bột mì vương vãi khắp sàn, hòa với nước, khắp nơi lầy lội, không thể bước chân vào được.
Ba người công nhân gây rối vừa rời đi, chỉ còn lại chú Bách, Lâm Lập Tĩnh và hai chàng trai khác.
Trừ chú Bách ra, những người còn lại đều lấm lem, quần áo dính đầy bột mì, trên người có những vết bầm tím và trầy xước lớn nhỏ.
Mọi người ngồi trên bậc thềm ướt sũng, mặt nặng trĩu, không nói một lời.
Châu Toàn nhíu mày, đi về phía Lâm Lập Tĩnh, ngồi xuống nhẹ nhàng kiểm tra vết thương trên mặt và cổ cô ấy.
Mắt Lâm Lập Tĩnh đỏ bất thường, cô hít hít mũi, giọng nghèn nghẹn nói: “Mình không sao… chỉ là trầy xước ngoài da thôi, không nghiêm trọng đâu.”
“Ai động tay trước?”
“Mình.” Lâm Lập Tĩnh thở hổn hển, phẫn nộ nói: “Miệng bọn họ không sạch sẽ, mở miệng lôi mẹ người khác ra, bị đánh là đáng đời.”
Châu Toàn bị cách phản đòn trứng chọi đá của Lâm Lập Tĩnh làm cho dở khóc dở cười, cô dịu giọng, hỏi về nguyên nhân sự việc.
Lâm Lập Tĩnh lau mặt qua loa, không biết là tủi thân hay tức giận, cô kể lại chuyện vừa nãy với giọng điệu cao vút.
Cô và Hứa Niệm gặp nhau ở căng tin, ngồi cùng bàn ăn. Vừa ăn được vài miếng, ba người đàn ông to lớn bước vào, rõ ràng là muốn gây sự.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoi-ngo-ngay-xuan-khoi-trung-tich/3010367/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.