"Tẩu lộ tài chi tẩu lộ nan
Trùng san chi ngoài hựu trùng san
Trùng san đăng đáo cao phong hậu
Vạn lý dư đồ cố miện gian."
*Dich thơ:
Đi đường mới biết gian lao
Núi cao rồi lại núi cao chập trùng
Núi cao lên đến tận cùng
Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non.
(Tẩu lộ - Hồ Chí Minh)
Tiếng thơ văng vẳng quanh sơn mạch, hòa vào tiếng xì xào của tán lá đu đưa, lúc trầm lúc bổng. Dưới một gốc cây cao đến ba bốn trượng, có một gã thanh niên vận thanh y, gã thanh niên ấy đang ngồi dưới gốc cây, một tay vừa lấy vạt áo lau mồ hôi, tay còn lại đưa xuống hông lấy bầu nước rồi ngửa cổ lên uống. Gã thanh niên ấy chính là Phong Khải, bên cạnh hắn chính là cây rìu sáng loáng nhưng không hiểu thế nào mà lại bị méo mó một góc.
Sau khi nghe kể về bản thân của mình, Đan lão cảm thấy đáng thương cho một tiểu tử mới chỉ mười lăm mười sáu tuổi mà đã trải qua bi kịch như vậy nên Đan lão đã cho hắn ở lại cùng.
"Cậu có phải là một tu luyện giả không?"
Hắn suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, hắn không dám nói ra việc hắn là tu luyện giả, vì nếu nói ra hắn sợ sẽ đụng chạm tới việc hắn xuyên không.
"Không phải tu luyện giả cũng tốt, như vậy cậu sẽ tránh được vào những trận chiến thị phi..."
Ngừng một lát rồi Đan lão nói tiếp.
"...nhưng cậu sẽ không làm cách nào để bảo vệ được người thân của mình, khi gặp một tu luyện giả dù chỉ là tu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-phap-vo-song/1825118/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.