Chương 5: Cô ấy mềm mại quá. Edit & beta: Cún Sau bữa trưa, Tạ Quyến Hòa được Đồng Kính Thường đưa đến phòng cờ để đánh cờ. Đồng Kính Thường là một người mê cờ đến cuồng. Mấy đứa nhỏ trong nhà thì chỉ chơi được sơ sơ, chẳng ai chịu ngồi lâu để đánh với ông. Còn con cái nhà bạn bè thì hiếm có đứa nào là đối thủ xứng tầm. Tạ Quyến Hòa không chỉ đánh cờ giỏi, mà cách đánh còn điềm đạm, chắc chắn, biết nhìn toàn cục. Gặp được kỳ phùng địch thủ như vậy, Đồng Kính Thường sao có thể dễ dàng bỏ qua, hết ván này đến ván khác nối tiếp nhau. Đồng Uyển Thư là một “mọt” tiểu thuyết, còn Đồng Lạc Y thì nghiện game. Ăn xong, hai người tách nhau ra, mỗi người về góc riêng của mình, người thì đọc truyện, người thì chơi game. Dư Bội Trân lên lầu để “bắt” Đồng Uyển Thư. Lúc này Đồng Uyển Thư đang tựa vào bệ cửa sổ đọc truyện, một tay chống đầu. Buổi trưa cô uống hai ly rượu trái cây, cả người hơi chếnh choáng. Khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, mang vẻ lười biếng mà dịu dàng như một mỹ nhân yếu mềm. Dư Bội Trân ngồi xuống bên bệ cửa sổ, mỉm cười: “Đừng có rảnh là ôm điện thoại suốt vậy, hại mắt lắm. Quyến Hòa vẫn đang ở dưới nhà đó, còn con thì trên lầu ôm điện thoại, trông giống ai chứ chẳng ra dáng gì cả.” Đồng Uyển Thư chẳng buồn ngẩng mắt lên, chỉ nói: “Ba không phải đang chơi cờ với anh ta sao? Ba đã là người mấy chục tuổi rồi, còn cần bao nhiêu người bầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-sac-me-nguoi-tay-tu-nhat-tieu/2909521/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.