Chương 17: Phải ở lại đây một đêm. Edit & beta: Cún Tạ Quyến Hòa ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn Đới Húc, khóe môi hơi cong lên, “Thế ư, cùng nhau lớn lên từ nhỏ à, nhưng tôi lại là vị hôn phu của Đồng Đồng, từ nhỏ đã là vậy rồi.” Đới Húc câm nín. Tạ Quyến Hòa thoáng nhìn cô công chúa nhỏ yêu kiều của anh đang đi về phía này, anh kiềm chế ánh mắt lạnh nhạt, “Nhóc con, chồng và bạn là hai khái niệm khác nhau, từ nhỏ đã vậy rồi. Ví dụ như bây giờ, tôi có thể đi nắm tay cô ấy.” Chồng? Đới Húc nghiến răng, Đồng Đồng đã thừa nhận chưa? Sao mà ông chú này lại vô liêm sỉ như thế cơ chứ? Còn gọi anh là nhóc con? Một người đàn ông 24 tuổi của anh, thế mà lại bị gọi là nhóc con! Đúng là một nỗi nhục lớn! Đới Húc “hơ” một tiếng: “Anh Tạ, anh đừng có đắc ý sớm như vậy, đừng nghĩ rằng Đồng Đồng sẽ yêu anh?” Cô ấy sẽ không yêu anh đâu. Ánh mắt sâu thẳm của Tạ Quyến Hòa khẽ lay động, giọng nói trầm thấp vang lên: “Chuyện Đồng Đồng có yêu tôi hay không, đó là chuyện giữa tôi và cô ấy. Bạn nhỏ, rảnh rỗi như vậy thì chi bằng dành thời gian học thêm chút kinh nghiệm kinh doanh từ cha cậu đi.” Nhóc con? Bạn nhỏ? Thật coi anh như ba tuổi sao! Đới Húc lập tức bùng nổ cảm xúc: “Tạ Quyến Hòa, anh có ý gì đây?” Không ưa nổi dáng vẻ của anh, lại còn chạm đúng nỗi đau, cố tình gây khó dễ cho việc làm ăn của nhà bọn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-sac-me-nguoi-tay-tu-nhat-tieu/2909533/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.