Chương 32 – Bảo bối Đồng Đồng lại thừa nhận rồi. Edit & beta: Cún Đồng Uyển Thư cùng với Tạ Quyến Hòa từ Bahamas đi tuần trăng mật trở về, là nửa tháng sau. Vừa vui lại vừa mệt. Đồng Uyển Thư về đến nhà, cởi giày cao gót vứt ngay ở huyền quan, rồi bước chân trần lên tấm thảm mềm đi vào trong. Tạ Quyến Hòa vừa đem giày của cô cho vào tủ khử trùng xử lý, vừa lấy dép lê đưa cho cô: “Đồng Đồng, sàn lạnh đấy, mang dép vào trước đã.” Hai người về mà không báo trước, dì Chúc từ phòng giúp việc đi ra, thấy Uyển Thư để đôi bàn chân trắng muốt tr*n tr** giẫm lên gạch, vội vàng nhận lấy dép từ tay Tạ Quyến Hòa, đặt trước mặt cô. Cuối hạ rồi, thời tiết bắt đầu se lạnh, dễ bị cảm. “Dì Chúc, buổi chiều tốt lành.” Đồng Uyển Thư mang dép, yếu ớt vẫy tay chào. “Sao thế này?” Dì Chúc thấy bộ dạng ủ rũ của Đồng Uyển Thư thì ngạc nhiên hỏi. Đồng Uyển Thư mí mắt nặng trĩu, giọng nói mềm nhũn: “Dạo này ra ngoài mệt như chó luôn ấy. Dì Chúc, cháu có mua quà cho dì với bác Tề, lát nữa đưa cho hai người.” Dì Chúc nhìn ra, miệng Đồng Uyển Thư tuy than vãn, nhưng thật ra là đang vui, thế là bà cũng vui theo: “Được được được, quà cáp thì không gấp đâu. Bữa tối có muốn ăn món gì đặc biệt không?” “Không ăn đâu.” Quá mệt rồi, chỉ muốn ngủ thôi. Không ăn? Dì Chúc nhìn sang Tạ Quyến Hòa. Tạ Quyến Hòa xách hành lý, chậm rãi bước lại gần: “Cứ chuẩn bị đi.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-sac-me-nguoi-tay-tu-nhat-tieu/2909548/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.