“Dẫu gần tựa cách ngàn dâu, xin cùng cạn chén ly sầu tiễn đưa. Chưa uống lòng đã say sưa, máu tuôn lệ mắt, lòng mưa tro tàn… (1)”
Giọng hát ngân nga uyển chuyển vang lên, Ô Tử Hư ngồi dưới hiên, tay cầm một chiếc quạt giấy trắng, đang nhắm mắt thư giãn.
Đợi khúc hát vừa dứt, anh khẽ nâng quạt lên, “Có một chỗ lấy hơi chưa đúng. Câu của Oanh Oanh đó, lại lần nữa nào.”
Trong sân trồng kín hoa chu tước, chùm hoa buông rủ thành chuỗi, tán lá sum suê rậm rạp. Chu Ấm Tiêu đứng dưới tàng cây, giơ tay lấy dáng, trong ánh mắt đã phảng phất mấy phần thần thái khi hát xướng cửa Ô Tử Hư.
Thiếu niên vừa ngân lên một làn điệu đã bị một giọng nói cắt ngang, “Tôi nói này, hai người léo nhéo ở đây cả ngày không thấy chán à?” Tùng Vấn Đồng vác cuốc bước vào sân, để m*nh tr*n, tóc mướt mồ hôi nhỏ giọt.
“Chúng tôi thấy vui mà.” Ô Tử Hư phe phẩy quạt, “Riêng cậu đó lão Nhị, hồi ở thư viện thì tỉa tót cây ngân hạnh, đến Côn Luân lại đào bới cây chu tước. Tôi thấy nửa ngọn núi này sắp bị cậu xới đất lên hết rồi đấy, cậu không mệt à?”
Họ đã ở núi Côn Luân hơn một tháng. Trong thời gian ấy, Ô Tử Hư rảnh rỗi không việc gì làm bèn dạy Chu Ấm Tiêu hát vài câu tiểu khúc. Thiếu niên học rất nhanh, chẳng mấy chốc đã ra dáng đôi chút.
“Rảnh thì làm thôi.” Tùng Vấn Đồng ném cuốc sang một bên, vớ lấy ấm trà trên bàn tu ừng ực: “Bao thứ hay ho không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hong-bach-song-hi/3003589/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.