34
Một cây ngân châm dài nhỏ được đâm vào trong thức ăn rồi rút ra.
Châm bạc từ từ biến thành màu đen, dưới ánh nến càng trở nên rõ ràng.
Cả phòng lặng ngắt như tờ, hạ độc hoàng đế là tội tru di cửu tộc, mà nữ tử muốn hạ độc hoàng đế trước mắt đây lại là người mà hoàng đế cho kiệu lớn tám người khiêng vào cung, dù chưa phong hoàng hậu nhưng cũng ngang hàng với hoàng hậu.
Sau một hồi im lặng, trên bàn phát ra một tiếng vang thanh thúy.
Thẩm Uyển buông đũa ngọc trong tay xuống, trên mặt không hề có vẻ gì là lo lắng hay sợ hãi bị phát hiện.
Nàng vẫn cười khanh khách, nói với Tống Hoài An: “Xem ra bữa cơm hôm nay không ăn được rồi.”
Tống Hoài An nhìn nàng chằm chằm, trong mắt cuồn cuộn đau đớn và khó tin.
Hắn chắc chắn Thẩm Uyển yêu hắn, nhưng bây giờ nàng… lại muốn gi*t hắn!
“Vì sao?” Giọng Tống Hoài An căng thẳng, như dây cung kéo căng đến cực hạn.
Nụ cười của Thẩm Uyển lộ vẻ lạnh lẽo, ánh mắt nàng lướt qua mặt hắn: “Bệ hạ nên hỏi chính mình đã làm gì.”
Tống Hoài An nắm chặt tay, chợt nhận ra hình như Thẩm Uyển trước mắt trở nên cực kỳ xa lạ.
Nàng chưa bao giờ dùng giọng điệu lạnh nhạt như vậy nói chuyện với hắn, huống hồ lúc bị bệnh nàng cũng rất yếu đuối, sao hôm nay nàng lại muốn gi*t hắn?
Hắn cảm thấy như có ai đó đâm một nhát dao vào tim, đau đớn đến tột cùng.
“Nàng… nhớ ra rồi?”
Thẩm Uyển chậm rãi đứng lên, từ trên cao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hong-nhan-tan-cam-chi/2784301/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.