Edit: Mưa
———
Đã rất lâu rồi Phó Văn Thiện chưa nghe lại cái tên Diêu Nhận này.
Ấn tượng cuối cùng của hắn với Diêu Nhận là ngày Diêu Nhận dọn ra khỏi ký túc xá.
Vẫn là dáng vẻ tươi cười ngây thơ vô hại đó.
Cậu ta mặc một chiếc áo thun màu xanh, làn da trắng như sữa và mái tóc xoăn nhẹ, nhìn thoáng qua còn tưởng là học sinh cấp ba ấy chứ.
Nhưng chính con người ngây thơ vô hại này đã nói với hắn rằng: "Văn Thiện, em cũng chỉ tìm một lối thoát cho mình mà thôi."
Sau đó Diêu Nhận kéo vali rời khỏi ký túc xá.
"Sao cậu lại có số điện thoại của tôi?" Phó Văn Thiện trầm giọng hỏi.
Hắn vô thức nhìn thoáng qua Tạ Vãn Tinh trong lòng ngực một cái, bỗng phát hiện anh đang nằm trên ngực mình nghe lén một cách quang minh chính đại.
Đôi mắt tròn xoe mở to, còn chút mệt mỏi nào đâu.
Phó Văn Thiện: "..."
Tạ Vãn Tinh bị phát hiện đang nghe lén cũng không sợ, còn hiên ngang kề sát hơn một chút.
Anh giống như một đứa bé nghịch ngợm, cố ý quậy phá muốn người lớn phải chú ý tới anh.
Phó Văn Thiện cũng không đuổi anh đi mà vòng tay qua ôm anh chặt hơn, nhẹ nhàng vỗ lưng cho anh.
Diêu Nhận bên đầu kia dừng vài giây, sau đó cười khổ một tiếng: "Em xin từ người khác."
Cái từ "Xin" này rất vi diệu.
Nhưng Phó Văn Thiện cũng không hỏi cậu ta xin từ ai, chỉ hỏi thẳng: "Cậu tìm tôi làm gì?"
Bàn tay cầm điện thoại của Diêu Nhận hơi đổ mồ hôi, giọng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huong-dan-yeu-lan-dau-cua-bac-thay-dien-xuat/1264245/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.