Người đông tản đi, bóng dáng Tạ Trì đứng nguyên tại chỗ càng trở nên nổi bật. Hắn trừng mắt nhìn chằm chằm thứ trong tay ta.
Lúc nãy nó nằm trong một bàn tay xương ngón rõ ràng, giờ lại ở trong tay ta, mảnh mai thanh thoát. Thứ ấy dường như truyền đi một sự thân thiết mà người khác không cách nào chen vào.
Có lẽ cảm thấy gói bánh ấy chướng mắt, Tạ Trì hỏi ta:
“Nàng thích bánh phù dung?”
Một câu rõ ràng là thừa thãi, cố tình kiếm chuyện để nói.
Ta cười nhạt:
“Hoàng thượng quên rồi sao? Thần nữ từng năn nỉ người mua giúp, người khi ấy lại thất hứa.”
Hồi còn đi tuần ở phương Nam, lúc ấy ta vừa bị Tạ Trì phạt cấm túc, ai cũng nhìn ra ta và hắn đang xích mích.
Tổ mẫu lo lắng không yên, nghĩ rằng lâu lắm không về kinh, sợ bà mãi phiền lòng, ta mới nhờ Tạ Trì mua một hộp bánh điểm tâm để biếu các bậc trưởng bối, khiến họ an lòng.
Khi ấy, ta từng nói rõ, thứ ta thích nhất chính là bánh phù dung của tiệm đó.
Tạ Trì từng đồng ý, nhưng hắn thất hứa, vì lúc đó Lệ Yên Nhiên cố ý quấn lấy hắn, nằng nặc đòi hắn mua cho bằng được kẹo hồ lô trên đường.
Đến khi hắn sai người mua cả một gánh kẹo hồ lô về, đoàn người đã đi xa, bỏ lỡ mất cửa tiệm đó.
Kẹo hồ lô mua về, Lệ Yên Nhiên lại chẳng thèm ăn, đem chia cho mọi người. Ta cũng được chia vài xiên. Cầm lấy một xiên,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huu-thi-ban-tai-minh-nguyet/2879971/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.