Sau lưng Hùng Quân không biết từ lúc nào đã đầm đìa mồ hôi, đôi chân của hắn bất giác mà run rẩy lên rồi quỳ rạp xuống đất. Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ sợ hãi mà nhìn lấy nam nhân đang ngồi trên giường kia.
Càng nhìn người này, nội tâm hắn lại càng sợ hãi hơn. Nỗi sợ này bắt nguồn từ chính linh hồn của hắn, linh hồn hắn từ khi nhìn vào đôi mắt kia thì đã mất đi khống chế rồi.
Hùng Quân làm chủ một phương tại Sơn Hương Lâm tự nhiên có đảm phách của bản thân. Đối diện với vị tiên nhân ở trong động kia hắn đương nhiên sợ hãi nhưng ngọn nguồn là do sự quỷ dị của đối phương tạo thành.
Còn với Khương Hy thì khác hẳn, nỗi sợ này đến từ linh hồn, đến từ cảm giác thấp hèn của sâu kiến khi đối diện với một sinh mệnh bậc cao hơn.
Khương Hy chỉ nhẹ nhàng nói một câu thôi, Hùng Quân đã biết đối phương là ai rồi. Và nội tâm hắn cũng rành mạch... chuyến này hắn xong rồi.
Mồ hôi càng ngày càng nhiều, Hùng Quân run rẩy nói ra:
“Hùng Quân... xin ra mắt... tiên nhân”
Khương Hy mỉm cười, ánh mắt hắn liếc nhẹ sang nữ nhân đang dựa đầu trên đùi mình mà ra hiệu. Nữ nhân kia mỉm cười nhận mệnh, ánh mắt vẫn cứ một mực mê man, nàng ngồi dậy rồi giúp hắn mang y phục.
Bản thân Sắc Dục Thiên có nhiều loại công dụng, tùy thuộc vào cách sử dụng của người luyện mà nó sẽ thể hiện ra khác nhau.
Khương Hy đi theo con đường linh hồn nên Sắc Dục Thiên cũng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huyen-luc/1996111/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.