Buổi tối cả đám chúng tôi giống như trước đây tụm lại ngồi chơi Tam Quốc, biểu hiện của Tiền Đường luôn có chút không yên lòng, cậu ấy không thoải mái, tôi lại càng không thoải mái hơn, liên tiếp liếc sang người bên cạnh, cậu ấy làm sao vậy nhỉ, nghiên cứu xảy ra vấn đề sao? Nhưng cho dù xảy ra vấn đề, cậu ấy chỉ là tôm tép thôi, cũng đâu có đảm đương bao nhiêu trách nhiệm chứ?
Ai, tư tưởng của tôi thật là hẹp hòi, khinh bỉ chính mình. = =
Tuy rằng tên Tiền Đường này lòng dạ hẹp hòi lại còn gian xảo, ở một trình độ nào đó, có thể nói là chả phải người tốt gì, nhưng nói đến cùng, cậu ấy cũng coi như là một người có trách nhiệm, giờ phút này sốt ruột rất bình thường, còn có thể ngồi đây chơi đùa với bọn tôi đã là rất nể mặt rồi.
Tôi đẩy đẩy cánh tay cậu ấy, thân thiết thấp giọng hỏi, “Tiền Đường, anh làm sao vậy? Nghĩ gì thế?”
Tiền Đường nhìn chằm chằm bài trong tay, trong mắt có tia sáng lưu chuyển, nghe được tôi hỏi, liền hé miệng cười khẽ, khóe miệng của cậu ấy hơi run rẩy, rõ ràng là đang tận lực nín cười, nếu không rất có khả năng sẽ diễn biến thành vỗ bàn cười điên cuồng như có năm trăm vạn từ trên trời rớt xuống không đập vào người khác mà chỉ đập vào tôi vậy . Cậu ấy cười nghiêng đầu đến bên tai tôi, hạ giọng nói: “Em đoán xem.”
Tôi rụt cổ lại, nhất thời tâm trạng thất thường. Khoảng cách quá gần, tôi cảm thấy môi của cậu ấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khau-vi-nang/271542/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.