Trong bệnh viện.
Tôi đưa trái táo gọt tới mức trên cơ bản chỉ còn lại cái lõi cho Tiền Đường, dè dặt cẩn trọng hỏi cậu ấy: “Tiền Đường, cậu … còn đau không?”
Tiền Đường tiếp nhận quả táo, xem xét một cách đầy ghét bỏ, rồi mới miễn cưỡng cắn một miếng. Cậu ấy nghe thấy tôi hỏi, nhíu mày đáp: “Cậu xoa giúp, tôi liền hết đau.”
Bản mặt dày của tôi đỏ lên, “Lưu manh!” Quên đi, cậu ấy còn biết đùa, chắc là vấn đề không lớn đâu?
Tiền Đường hướng mắt lên nhìn tôi, ánh mắt “cười như không cười” kia khiến cho tôi vô cùng chột dạ, “Cũng không biết là ai lưu manh, đá vào cái chỗ đó.”
Tôi biết mà, tôi biết cậu ấy sẽ nói như vậy mà. Tôi nhận sai rồi còn không được sao… T_T
Lúc này, y tá ôm cặp hồ sơ đi đến, thấy Tiền Đường thì kinh ngạc hỏi: “Ơ, tại sao cậu còn chưa đi?”
Tôi kinh ngạc: “Cậu ấy không cần nằm viện sao? Đúng rồi, hiện tại em phải đi làm thủ tục nhập viện.”
Y tá ngăn tôi lại: “Nhập viện cái gì, cậu ấy không có chuyện gì hết.”
Tôi bất mãn: “Cậu ấy đau đến toát cả mồ hôi, làm sao có thể không có chuyện gì? Em biết hiện tại trong bệnh viện rất thiếu giường bệnh, nhưng …”
Y tá hơi mất kiên nhẫn: “Em gái à, chị cũng ước gì bệnh viện có thể giữ bệnh nhân đẹp trai như vậy lâu thêm vài ngày, nhưng điều kiện tiên quyết là lúc trước em phải dùng lực mạnh hơn một chút.”
Được lắm, làm sao tôi lại toàn gặp phải loại người nhanh mồm nhanh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khau-vi-nang/271556/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.