Phong Tuyền giống như một người kể chuyện tệ nhất, lúc câu chuyện đến hồi cao trào nhất thì trực tiếp đưa ra một cái kết thúc lớn, lại còn là một cái kết không hề trọn vẹn chút nào.
Silo chưa trải sự đời, trông có vẻ hơi ngơ ngác, như muốn nói gì đó lại không biết nên nói gì, cuối cùng chậm rãi gật đầu, nói một tiếng: “Ồ.”
Phong Tuyền cũng không để tâm đến phản ứng của cậu ta, ngược lại chuyển chủ đề: “Đúng lúc lắm, để ta kể cho cậu nghe tại sao chúng ta lại đến đây nhé!”
Cùng lúc đó, trong quán rượu tầng dưới cách một lớp mái nhà, Arvid cũng đã thu thập xong thông tin, cậu ta bây giờ có chút hỗn loạn.
Phải nói sao đây… Ivan trong miệng đám người này, thật sự là cùng một người với Ivana mà cậu ta nghĩ sao? Dịu dàng chu đáo lại thấu tình đạt lý, còn giỏi giao tiếp tổ chức hoạt động? Hơn nữa còn rất yếu đuối?
Arvid nhớ lại người em trai trong ký ức của mình, tuy Arvid thường xuyên viện cớ đến Giáo hội tìm em trai chơi, nhưng Ivana lúc đó…
Phần lớn thời gian không phải là ôm sách trốn ở góc tường, thì cũng là ôm sách ngẩn người nhìn trời. Thế là Arvid mở lời bằng giọng điệu vô cùng chắc chắn: “Chúng ta nói chắc không phải cùng một người đâu.”
Người chơi: “?”
Nhưng không đợi người chơi nói gì, Ivanna vẫn luôn giữ im lặng nãy giờ lên tiếng: “Về người mà các vị nói đến, các vị quen biết cậu ấy như thế nào?”
“Tuy lời giải thích vừa rồi rất chi tiết, nhưng các
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ta-tro-thanh-npc-khong-the-cong-luoc-trong-tro-choi/2898808/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.