Những ngày sau đó, Nhiếp Thanh Châu vẫn tỏ ra bình thản như thường, cùng ba mẹ Nhiếp sống trong cảnh sóng yên biển lặng, dường như cuộc đối thoại mà anh vô tình nghe được đêm ấy đã tan biến hết theo men rượu.
Mùng sáu Tết, ba mẹ Nhiếp phải trở lại tỉnh để tiếp tục công việc bộn bề của họ. Ngày lên đường, hai người định sang chào gia đình bà Hạ một tiếng, nhưng lại thấy tiệm tạp hóa nhà bà đóng cửa, không có ai ở nhà. Mãi sau này Nhiếp Thanh Châu mới biết, hôm ấy họ đã đến một nhà tù nào đó ở thành phố Ngu Bình để thăm ba của Hạ Nghi và Hạ Diên.
Cũng như lúc đón ba mẹ về trước Tết, Nhiếp Thanh Châu lại bắt xe buýt đưa họ ra ga tàu Ngu Bình, đứng nhìn cho đến khi bóng họ khuất sau cánh cửa toa tàu.
Sau đó, anh nán lại trong sảnh chờ một lát, mua một tấm vé cho chuyến tàu kế tiếp, rồi cũng lên đường lên tỉnh.
Ngồi trong toa tàu ồn ã, anh chống cằm nhìn cảnh vật vun vút lướt qua ngoài cửa sổ. Tấm vé trong tay ghi rõ điểm đến, nhưng lòng anh lại trào dâng một cảm giác mông lung, chẳng biết mình đang đi đâu về đâu. Anh chỉ muốn đi xem bản thân mình của năm 17 tuổi, còn về động cơ sâu xa hơn cho chuyến đi này thì chính anh cũng không thể nói rõ.
Anh chỉ cảm thấy, có lẽ trong suốt mười năm dài đằng đẵng kể từ đây về sau, anh sẽ không bao giờ còn đủ dũng khí và thời gian để đi gặp một bản thể khác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-than-noi-co-anh-sang/2993372/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.