Kỷ Vận đang ngồi một bên nghe thấy ông để cha nàng đến đón, sớm đã ngồi không yên, đứng dậy tiến đến vài bước, vội hỏi: “Nhị thúc, người thực sự có thể khiến cha đón con về sao?”Kỷ Duy khó hiểu nhìn nàng ta, nói: “Con đã mười ba, đến tiểu thôn của ta có thể ở một thời gian, Đào Nguyên thôn cũng chỉ toàn thô nhân, nếu đụng phải, con phải làm sao? Nương nhà con cũng không ưng thuận.
”Kỷ Vận nghe Kỷ Duy nói cũng có lí, chuyện nàng ta làm sai, Kỷ Quân nhất định không bỏ qua như vậy, hơn nữa, như Kỷ Duy nói, mẫu thân nàng cùng ngoại tổ cũng không ưng thuận.
“Đa tạ nhị thúc.
” Nàng ta đối với Kỷ Duy vui mừng cúi đầu vái chào một cái, ngữ khí chân thành hơn rất nhiều.
Kỷ Duy gật đầu: “Về rồi, ngôi nhà trên trấn! ”.
“Con bán ngay.
” Kỷ Vận vội trả lời.
Nói xong, lại với Kỷ Duy một vái chào, bước chân thong thả ra cửa.
“Cha, sắp sang năm mới rồi”.
Kỷ Đào buông đũa, thản nhiên nói.
Kỷ Duy gật đầu, “Để nó qua năm hãy đi.
”Liễu thị vẻ mặt tươi cười, đưa Kỷ Duy chén canh đầy.
Kỷ Đào nhìn thấy, biết Liễu thị đối với vị đại tiểu thư kia không thích lắm, nghĩ lại cũng đúng, người ta tiểu thư khuê cát, tất nhiên đối nông gia tiểu viện này rất không vừa ý, Kỷ Đào liền biết, Kỷ Vận cho người lên trấn mua không ít đồ sứ cùng vải dệt, mang đến phía đông sương phòng, nơi này rực rỡ hẳn lên, đông sương phòng bây giờ e là Liễu thị cũng không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kho-ga/2126752/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.