Dưới cơn gió bất chợt thổi qua, bóng cây lay động không ngừng, báo hiệu một cơn mưa xuân sắp đến.
Thời Tuế không cao, phải ngửa cổ nhìn lên đến mức mỏi nhừ nên cô vừa lầm bầm vừa cố tránh né.
Yến Thính Lễ thấy vậy thì bực mình, bèn đưa tay nhấc bổng cô lên.
Chiếc dép bông hoạt hình rơi “bộp” xuống sàn.
Ngay bên dưới chính là phòng của phu nhân Yến, Thời Tuế hoảng quá mà rụt người lại.
Đôi mắt phủ sương mù hoảng hốt né tránh, cô đẩy anh ra.
Cằm bị giữ chặt, bắt cô phải đối diện với anh: “Nhìn anh.”
Bàn tay Yến Thính Lễ trực tiếp luồn vào trong lớp áo khoác mỏng chạm đến nơi mềm mại nhất.
Ngón tay anh lạnh buốt mà cô thì không cách nào tránh được.
Thời Tuế bực đến đỏ cả mắt.
Cô chỉ muốn mặc kệ tất cả mà mắng cho một trận.
Nhưng khi lời lẽ vừa lên đến cổ thì Yến Thính Lễ đã ghé sát lại, hơi thở khẽ lướt qua vành tai khiến cô ngứa ngáy:
“Suỵt.”
“Mẹ mà nghe thấy thì sao?”
Ưm.
Sự can đảm hoàn toàn sụp đổ.
“Chính em đã chọn ở lại đây mà, phải không?”
“Em đâu có… ưm!”
Tiếc là cơ thể còn thành thật hơn cả lời nói.
“… Nhẹ, nhẹ chút.”
“Đừng véo.”
Thời Tuế bị anh bế đặt xuống chiếc ghế sofa nhỏ trong phòng ngủ.
Gió bên ngoài ngày càng mạnh, cửa sổ không đóng chặt nên từng đợt gió rít lên ùa vào.
Yến Thính Lễ nhìn chằm chằm cô, vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng nhưng động tác lại hoàn toàn không như vậy.
Ngay khoảnh khắc Thời Tuế sắp bật lên một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kho-vuot-qua-hoai-co/2728325/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.