Tô Hân ngẩn người vài giây, có vẻ không ngờ mình lại bị từ chối thẳng thừng đến vậy.
Nhưng cô nhanh chóng mỉm cười: “Không sao, lần sau vẫn còn cơ hội.”
Sự tương tác giữa hai người tất nhiên không thể qua mắt được Tiết Tĩnh – người luôn dỏng tai nghe ngóng. Cô liền cập nhật ngay tình hình trong nhóm chat, nơi mọi người đang bàn tán sôi nổi.
[Hóa ra vẫn chưa đến với nhau à? Nhìn anh ấy chẳng có vẻ gì là thích Tô Hàm cả.]
[Vậy cậu thử xem sao. Ai ngồi gần thì giúp tớ xin WeChat nhé?]
Người nhắn tin là Trương Duệ từ phòng bên cạnh. Cô ấy đang ngồi phía sau vẫy tay đầy hứng khởi về phía này.
Tiết Tĩnh nhắn lại: [Tuế Tuế ngồi gần đấy, nhờ cậu ấy giúp cũng được.]
Nhắn xong cô liền chạm vào khuỷu tay Thời Tuế.
“Tớ á?” Thời Tuế chỉ vào mình.
“Ừ, Duy Duy nhờ cậu giúp đấy.”
“Tớ…” Thời Tuế không giỏi từ chối người khác. Suy nghĩ một hồi rồi cô vẫn lắc đầu.
Yến Thính Lễ rất coi trọng sự riêng tư.
Nếu cô thực sự giúp xin WeChat thì anh chắc chắn sẽ không vui.
Mà một khi anh không vui, người chịu trận vẫn là cô.
Thấy Thời Tuế có vẻ khó xử, đoán là cô ngại nên Tiết Tĩnh cũng không bận tâm: “Không sao, lát nữa tớ xin giúp vậy.”
Thời Tuế ậm ừ xin lỗi.
Tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên, cô mở sách ra nhưng chẳng đọc được chữ nào.
Cô không cố tình giả vờ không quen Yến Thính Lễ trước mặt bạn cùng phòng.
Do đến giờ cô vẫn không biết nên định nghĩa mối
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kho-vuot-qua-hoai-co/2728326/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.