Có lẽ mùa đông ở California luôn quá ấm áp. Khi những con phố ở Los Angeles dần dần được thắp sáng bởi những ánh đèn lộng lẫy và khắp khuôn viên trường tràn ngập những bài hát Giáng sinh vui vẻ, Thời Tuế mới bàng hoàng nhận ra—
Thì ra lại một mùa Giáng sinh nữa rồi.
Trong nước bây giờ chắc đã phủ đầy tuyết trắng xóa rồi nhỉ.
Trong cuộc gọi video với Lê Uyên, Thời Tuế vô thức hỏi câu này, người đối diện ngẩn người một chút rồi cười nói: “Không có đâu con, Hàng Châu ít khi có tuyết, có phải con ở Bắc Kinh lâu quá nên quên rồi không?”
Thời Tuế ngẩn ngơ hồi lâu, mới khẽ nói: “…Chắc vậy rồi.”
Ký ức lại không thể kiểm soát quay về khoảng thời gian Giáng sinh hai năm trước, Bắc Kinh tuyết rơi đầy trời.
Người đó ghét tất cả thời tiết xấu. Tuyết rơi cũng không ngoại lệ.
Nhưng Thời Tuế lớn lên ở miền Nam nên luôn có một sự yêu thích đặc biệt đối với tuyết.
“Tuyết và mưa không giống nhau,” Thời Tuế cố gắng miêu tả cảm giác của mình với anh, “Tuyết nhẹ nhàng, tinh khiết. Rơi trên người nhẹ bẫng, cảm giác như linh hồn được thanh lọc.”
Yến Thính Lễ thì vẻ mặt lạnh lùng đứng bên cạnh che ô: “Tuyết một khi tan ra sẽ thành nước bẩn, nhớp nháp hơn cả mưa, lạnh lẽo thấm vào từng thớ thịt.”
“Còn biết lừa người hơn cả mưa.”
“…” Thời Tuế không biết sao lại có người ghét nhiều loại thời tiết một cách bình đẳng như vậy.
Lúc đó họ mới ngủ cùng nhau không lâu, chưa rõ mức độ tồi tệ của người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kho-vuot-qua-hoai-co/2728353/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.