"Hả?" Trầm Khánh Khánh ra vẻ vô cùng hứng thú:"Chuyện gì?"
"Ha ha." Liễu Liễu chưa nói đã cười, "Có phảidì cũng nghĩ ba ba rất thông minh tài giỏi đúng không?"
Trầm Khánh Khánh nghĩ đến khuôn mặt Trữ Mạt Ly sâu khônglường được, lập tức nói: "Đó là đương nhiên, ba con chính là ông chủ củadì nha!"
Liễu Liễu càng cười vui vẻ, sau đó lắc đầu như một bà cụnon: "Thực ra ba cũng lờ mờ lắm." Bé che miệng khẽ nói: "Bathích nhất là ngủ nướng, sau khi đưa con đến trường xong là quay về nhà ngủtiếp."
Trầm Khánh Khánh đen mặt. Công ty đồn đại Trữ Mạt Ly xuấtquỷ nhập thần, buổi sáng anh thường không ở văn phòng, chẳng lẽ chỉ vì anh buồnngủ?
"Còn có nha, ba không chỉ thích trò chơi điền chữ, bacòn thích truyện tranh. Con trộm thấy trong nhà kho có một kệ sách truyệntranh, thật trẻ con!"
Trầm Khánh Khánh lại đen mặt. Tuy cô không thíchtrò chơi điền chữ, nhưng khi còn là học sinh cũng đã từng thích truyệntranh. Bây giờ bận rộn không còn thời gian xem, không ngờ Trữ Mạt Ly cũng xem.Cô thật không thể tưởng tượng được bộ dáng Trữ Mạt Ly cầm quyển truyện tranhngồi đọc. Anh làm cho người ta cảm giác mình không ăn nhập gì với mấy chuyệntrẻ con này, muốn xem cũng chỉ có thể xem tác phẩm nước ngoài hoặc những sáchkinh điển gì đó.
"Dì bất ngờ đúng không!" Liễu Liễu đắc ý nói,"Hơn nữa, thực ra ba không nhớ được mặt người khác, thế nên nói chuyện vớimọi người vô cùng lạnh nhạt. Kỳ thật là không nhận ra người ta!"
OMG! Trầm Khánh Khánh há miệng thở dốc, người này đúng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522376/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.