Quý Hàm vội bay qua cầm hai tờ tạp chí, không khỏi nhăn mặtnhíu mày. Bên kia bà Quý như chỉ sợ thế giới không loạn, càng không ngừng thêmmắm thêm muối: “Anh vắng nhà có hai tháng, vợ anh cũng không thấy bóng dáng haitháng liền. Bảo là đi quay phim, nhưng ai biết đi làm gì? Lần này lại đổi diễnviên nam khác, lại còn quay cảnh nóng nữa chứ?”
Sau khi nghe xong Trầm Khánh Khánh đột nhiên đứng lên, hấtcằm, cười lạnh: “Mẹ làm ơn đừng có nói khó nghe thế được không?”
Cô cao hơn bà Quý một cái đầu, tư thế cả vú lấp miệng em làmcho bà Quý bất giác phải lui bước về sau. Nhưng bà Quý nhanh chóng lấy lại tinhthần, không hề yếu thế, đốp lại một câu: “Chẳng lẽ tôi nói sai à?”
Vẻ mặt Trầm Khánh Khánh hoàn toàn lạnh đi, chỉ vào bìa mộttờ báo hung hăng đâm chọc: “Con kính mẹ là bậc trưởng bối ba phần, nhưng nếubản thân mẹ không có tự trọng, nói không biết nghĩ, được một tấc lại tiến mộtthước, con cũng không cần chừa mặt mũi cho mẹ. Mẹ nghe rõ chứ? Đừng lôi mấy thứnày ra để nói chuyện với con, mẹ không thấy nhàm chán, nhưng con chán quá rồi!”
“Sao cô lại nói chuyện với mẹ tôi bằng loại giọng này hả?”
Vốn Quý Hàm không muốn nói khó nghe, nhưng tạp chí viết quámức mờ ám. Trầm Khánh Khánh còn cố tình gây sự như thế, anh mất bình tĩnh, cảmthấy thất vọng bội phần: “Tôi thật muốn hỏi cô, trước kia cô đã nói sẽ khôngdiễn cảnh nóng, vì sao bây giờ lại bằng lòng tiếp nhận?”
Trầm Khánh Khánh vừa định mở miệng, Quý
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522377/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.