Nếu bây giờ Trầm Khánh Khánh không phát sốt, cô nhất định bỏcủa chạy lấy người, mặc mấy người ở trong này ầm ĩ. Nhưng theo tình huống bâygiờ, muốn mặc kệ cũng không thể, huống chi có nhiều ánh mắt sáng rực nhìn chằmchằm vào cô như vậy, thật là hành hạ cô mà. Mặc dù Trữ Mạt Ly đang cười, nếutưởng đó là anh độ lượng, vậy thì bạn sai rồi, không thấy anh nghiêng mắt mộtgóc 45 độ nhìn cô sao, còn cả Quý Hàm, vẻ mặt bình thản, thực ra lại rất khẩntrương.
Trong vòng vài giây ngắn ngủi, Trầm Khánh Khánh nhanh chóngra quyết định.
Trầm Khánh Khánh vẫy tay gọi Ada: “Mau tới đỡ chị đi, đau đầu muốn chếtrồi, giúp chị thu dọn một chút, cái giường này chị không quen, chị phải về nhàngủ.” Sau đó cô nâng cằm nhìn Quý Hàm, ra hiệu nói, “Ngây ra đó làm gì, khôngđi khởi động xe đi.”
Giây phút Trầm Khánh Khánh lên tiếng ấy, dường như Quý Hàmvô cùng sửng sốt, thần sắc khẩn trương lập tức dịu đi, gật đầu nói: “Anh đingay.”
Trịnh Thị thản nhiên hừ hai tiếng, theo Quý Hàm đi ra ngoài.Trong phòng khách, Ted thầm run sợ nhìn Trữ Mạt Ly, người này đứng im khôngnhúc nhích, thân hình cao lớn vẫn kiêu ngạo như vậy, khóe môi anh vẫn hiện ýcười như trước, đôi mắt sâu và đen như mực, hiện ra ngoài chỉ là lạnh nhạt vôtận. Anh đứng dậy, đột nhiên nâng chân bước, nói với Ted: “Chúng ta đi.”
Trữ Mạt Ly vừa đi, Adaliền thở phào nhẹ nhõm, nhưng lập tức vội vã nói: “Hình như Trữ tổng tức giậnrồi, làm sao bây giờ?”
Trầm Khánh Khánh nhìn về hướng Trữ Mạt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522393/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.