Bác sĩ đến, cầm ống nghe xem bệnh cho Trầm Khánh Khánh, sauđó lấy thuốc, lại truyền cho Trầm Khánh Khánh một chai dịch, rồi mới rời đi.Tác dụng của thuốc xuất hiện rất nhanh, Trầm Khánh Khánh mơ hồ nghe thấy trướckhi đi, bác sĩ trêu đùa Trữ Mạt Ly cái gì mà rốt cuộc cũng mang phụ nữ về nhàvân vân… sau đó cô liền thiếp đi.
Trầm Khánh Khánh cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, khitỉnh lại trước mắt một mảnh tối đen. Toàn thân đổ mồ hôi, thân thể dễ chịu hơnnhiều, đầu cũng không còn đau như trước, chỉ là miệng rất khô, rất khát.
Trầm Khánh Khánh trở mình, nhanh tay chạm tới đèn ngủ, trongbóng đêm đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp: “Em tỉnh rồi?”
Trầm Khánh Khánh kinh sợ một hồi, nhìn về hướng phát ratiếng nói, hình như có bóng người nằm trên sô pha.
“…Trữ Mạt Ly?”
Chỉ chốc lát, bóng người ấy đứng dậy, đến bên giường, bậtđèn, Trữ Mạt Ly mặc áo ngủ ngồi cạnh giường: “Cảm giác thế nào rồi?”
Nói xong, anh lấy tay đặt trên trán cô thử độ nóng, TrầmKhánh Khánh lại cứng đờ người. Trữ Mạt Ly cúi đầu, con ngươi đen thẫm phản chiếuánh đèn vàng, như vẻ đẹp của trời đêm, anh khẽ nở nụ cười, hình như rất hứngthú, cái tay dừng thật lâu sau đó mới chậm rãi nâng lên.
“Đỡ nóng rồi.”
“Ừ.” Đầu óc Trầm Khánh Khánh thực chậm chạp, cô thấy có lẽmình đã bị cháy hỏng không ít nơ-ron.
“Khánh Khánh.”
“Hả?”
Trữ Mạt Ly chợt cúi người, gương mặt tuấn mỹ trong nháy mắtphóng đại ngay trước mắt cô, có thể thấy ngay cả lỗ chân lông nơi cánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522394/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.