Cái cây kéo tôi đi là Kim Giao đã mục rữa do khí hậu và thời gian, nhìn nó khá thảm hại khi cành nhánh còi cọc, lại thêm lá lưa thưa xơ xác. Cây Kim Giao thảm hại là thế nhưng khi hóa thân rồi kéo lê tôi đi thì bạo lực thấy gớm. Tôi bị lôi quét trên nền đất bùn ướt sương hồi lâu, người không biết đã bị nhào trộn kỹ thế nào. Lâm vào tình cảnh này đột nhiên tôi thấy căm ghét cái kiểu rừng nhiệt đới ẩm này vô cùng, chỗ nào cũng ẩm ướt. Thành thử, cả thân người tôi đã thành cái bánh được tráng một lớp mật dẻo quẹo, bên ngoài bọc lớp lá rụng trang trí độc đáo.
Cái cây chẳng có vẻ gì là muốn dừng lại khi đã kéo tôi đi khá xa. Tôi gào lên tức tối: "Mày định kéo tao đến bao giờ? Thịt tao bị ngấu nhừ rồi. Thả tao ra!"
Kim Giao này không phải kẻ dễ chịu, mà là một ông già cáu kỉnh. Nó phanh gấp người tôi lại cho lá úa ập vào mặt tôi đến nghẹt thở, sau lại hất ngược người tôi lên, mắt tôi chưa kịp nhìn cái gì với cái gì thì đầu lại trúc xuống vũng bùn phía dưới. Kim Giao không cho tôi hét một câu nào thì đã cho tôi uống no nước bùn. Có khi trong vũng bùn này còn vô số con đỉa hay nòng nọc gì đó cũng bị tôi nuốt mất rồi.
"Im miệng đi! Nhóc!" Cái cây buông cái giọng xào xạc già cỗi nói.
"Không được gọi ta là nhóc." Tôi cố gầm lên khi miệng không ngừng thốc ra thứ dịch đen
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khuyet-an-duong-binh-nhi-quyen-2-pha-cuu-ky-mon-tran/198200/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.