Quả tim ác quỷ trong tôi phút chốc đã bị cái bộ mặt trơn bóng kia dọa cho khiếp đảm, dừng đập mất mấy nhịp. Có khi vài phần hồn vía cũng vì quá hoảng sợ mà chạy biến mất rồi. Giờ chỉ còn cái thân xác vô hồn là tôi đứng chình ình mà... run. Quang cảnh xung quanh tôi cũng như bị bất động đồng loạt, im lìm trong nỗi sợ.
Thế quái nào mà Dương Dương lại biến thành Tâm Nhân Ảnh chỉ trong chớp nhoáng? Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra? Chỉ mới chưa đầy năm giây, Dương Dương còn tựa lưng tôi thảo luận, chớp mắt đã mọc ra cái cổ dài ngoằng...
Cái mặt trơn bóng kia không ngừng ngúc ngoắc trên cái cổ uốn lượn. Lúc thì nó vươn dài ra sát mặt tôi với khoảng cách không thể gần hơn, nó đang cố đánh hơi cái gì đó từ tôi, âm thanh từ cái cổ dài kia phát ra tiếng khè khè hãi hùng. Được một lúc thì nó lại ngửa ra như kiểu chẳng có gì trước mặt, hoặc giả tôi là kẻ đang vô hình trước nó. Trong vài giây tôi sợ đến nỗi phải nín thở, không dám nhúc nhích, và liều lĩnh gây ra bất cứ một tiếng động nào dù chỉ là nuốt nước bọt, nỗi kinh khiếp đã vượt ngưỡng chịu đựng. Tôi cũng không hiểu lũ Tâm Nhân Ảnh hành động như này là thế nào. Rõ ràng chúng đang bao vây tôi, mấy cái gương mặt trống trơn đang không ngừng ngong ngóng sục sạo, nhưng tôi lại như kẻ tàng hình trước chúng vậy.
Dưới ánh trăng mờ mịt, mấy cái cổ dài cứ đung đưa như những con
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khuyet-an-duong-binh-nhi-quyen-2-pha-cuu-ky-mon-tran/198203/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.