Khu dân cư cao cấp được kiểm soát an ninh nghiêm ngặt, nếu không xuất trình thẻ cảnh sát thì e là chẳng có cơ hội bước vào.
“Cũng còn có lương tâm đấy, biết sắp xếp cho người ta một chỗ ở tử tế.” Tần Kiệt sải bước cực nhanh, mái tóc ngắn gọn gàng, ngay cả Trương Toàn – một gã cơ bắp cao hơn mét tám – cũng phải tăng tốc mới đuổi kịp.
Trong lòng anh thầm phục: quả không hổ danh là một trong số ít cảnh sát nữa từng giành hạng nhất chuyên ngành ở trường cảnh sát.
Tần Kiệt ba bước thành hai leo lên lầu, đứng trước cửa chỉnh lại trang phục rồi mới gõ. Bên trong vang lên giọng nói nghi hoặc, dè dặt:
“Ai đấy?”
“Cảnh sát.”
“Cảnh sát ư?”
Giọng nói bên trong bỗng trở nên run rẩy, vài giây sau cánh cửa hé mở một khe nhỏ đầy thận trọng.
Tần Kiệt đưa giấy tờ chứng minh thân phận, người phụ nữ trong nhà vẫn giữ vẻ cảnh giác: “Các người có chuyện gì không?”
“Chúng tôi muốn hỏi chút chuyện về chồng cô – Vương Giang.”
“Chồng tôi?” Nghe thấy cái tên này, người phụ nữ lập tức siết chặt tay vịn cửa, sắc mặt trắng bệch, nhưng cuối cùng vẫn mở cửa cho họ vào.
Cô mời hai người vào phòng khách, Tần Kiệt đảo mắt đánh giá căn hộ – giống như nhà mẫu, rõ ràng là mua gấp gáp.
Người phụ nữ rót nước nóng mời khách, sau khi họ cảm ơn, cuộc hỏi đáp bắt đầu.
“Cô có biết khi còn sống chồng mình thường xuyên tiếp xúc với ai không?”
“Khi còn….” Đồng tử người phụ nữ bỗng mở to, nhìn Tần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kiem-tim-anh-sang-diep-chi-tuu/3012182/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.