“Tổng giám đốc Phó, phiền ông theo chúng tôi về cục một chuyến.”
Lương Tăng đưa thẻ cảnh sát ra, cười mà như không cười.
Phó Bách Cường khẽ đẩy gọng kính bằng ngón trỏ. Ông ta trông nhã nhặn lịch thiệp, hoàn toàn không khiến người ta liên tưởng đến hai chữ “buôn m* t**”, nhưng chính những “con hổ mặt người” như thế này mới là kiểu người nguy hiểm nhất.
Lương Tăng cảm nhận ngay, e là chẳng moi được gì từ miệng tên này.
“Được thôi.” Phó Bách Cường quay sang dặn dò mấy câu với trợ lý, gương mặt đối phương chẳng hề có biểu cảm, khiến Lương Tăng thầm nghĩ: Ông chủ bị bắt rồi mà mặt mũi vẫn bình tĩnh thế này, đúng là gan to thật.
Phó Bách Cường bình thản để cảnh sát dẫn đi, Lương Tăng đi ở phía trước, vừa bước vừa nghĩ: Tâm lý vững thật đấy.
…
Tại phòng thẩm vấn ở Cục Cảnh sát, không khí vô cùng căng thẳng nặng nề.
Lương Tăng và Lâm Vũ Trạch ngồi đối diện với Phó Bách Cường. Vừa đúng lúc năm phút trước, anh đã nhận được tin nhắn từ Ngụy Tắc Văn gửi đến.
Bên trong là toàn bộ hồ sơ lý lịch của Phó Bách Cường, bao gồm cả phần công khai lẫn phần không công khai.
“Tổng giám đốc Phó.” Lương Tăng dựa lưng vào ghế, cười mỉa. “Hay là nên gọi ông là ngài Mara Nian? Nghe có vẻ thân mật hơn nhỉ?”
Không biết có phải do ánh đèn chiếu vào hay không, nhưng khi nghe đến cái tên đó, ánh mắt của Phó Bách Cường lập tức thay đổi, tối sầm lại, lạnh lẽo hơn, dù chỉ thoáng qua nhưng không qua
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kiem-tim-anh-sang-diep-chi-tuu/3012184/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.