Dưới ánh đèn vàng ấm áp, quần áo và tóc tai mọi người đều mờ mịt.
Đột ngột nghe thấy giọng nói này, trong lòng Thi Họa run rẩy.
Cô không dám tin, chỉ vô thức ngước mắt tìm kiếm giọng nói lạnh lẽo đó, cuối cùng lại nhìn thấy gương mặt khó đoán của người đàn ông kia.
Cô có cảm giác như mình được ân xá, vậy là cô vội vàng đứng dậy, lảo đảo chạy đến sau lưng anh.
Mùi tuyết tùng mát lạnh mà cô vừa cảm nhận tối qua lại xâm chiếm khứu giác của cô ——
Giống như ngửi thấy mùi hương của sự an toàn, Thi Họa dần dần trấn tĩnh lại, nhịp tim cũng trở về mức bình thường.
Người đàn ông cao ráo hơi nghiêng người, vai rộng, eo thon, chân dài thẳng tắp, đứng trước mặt cô như một ngọn núi sừng sững, che chắn thân thể mảnh mai và nhỏ bé của Thi Họa sau lưng.
Giống hệt như cô được anh che chở.
Thi Họa ngạc nhiên ngước mắt, không dám nói là anh cố ý làm vậy hay chỉ là cô nghĩ nhiều mà thôi.
Lần này, dưới ánh đèn lờ mờ trong sảnh chờ, hình như tam công tử Chu Yến Lâm đã để ý đến sắc mặt khác thường của Hạ Nghiên Đình.
Chu Yến Lâm mặc âu phục màu xanh đen, tiến nửa bước về phía trước, khẽ nhíu mày, thấp giọng chất vấn: “Anh Tưởng, anh nghĩ Lệ Phủ của tôi là nơi nào chứ?”
Lúc này, Tưởng Bách Hanh hơi tỉnh rượu, gương mặt trẻ trung lại anh tuấn lộ vẻ xấu hổ, anh ta cứng đờ, im lặng một hồi.
Nhóm người ăn mặc lộng lẫy đi cùng Tưởng Bách Hanh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kinh-cang-hoi-am-van-ly-thap/2899539/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.