“Lạc Nhi.” Diêu Linh Linh khẽ gọi nàng, nhắc nàng phải chăng cũng nên đi rồi?
Muội ấy tới đây không phải để gặp Thái hậu hay công chúa Trường Lạc.
Vân Tử Lạc véo muội ấy một cái, bước lên nói với Thái hậu mấy câu rồi viện cớ rời đi.
Ra khỏi Từ Ninh cung, Diêu Linh Linh lập tức như một chú chim được thả khỏi lồng, bay thẳng ra ngoài cửa cung.
Khi hai người ra tới cửa ngoài, đúng lúc công chúa Trường Lạc bước lên chiếc xe riêng của mình.
Ngụy Thành mặc trường bào màu xanh rêu đang cúi đầu khom lưng chào, nói chuyện với Nhiếp Chính vương trên xe ngựa bằng vẻ mặt cực kỳ nịnh nọt.
Vân Tử Lạc nhìn ra xa, nhủ thầm trong lòng, thật sự nhìn không ra gã nam nhân lại có thể cúi đầu hạ mình, biết làm người như vậy, chẳng trách Diêu Linh Linh kể hắn được Nhiếp Chính vương rất trọng dụng.
Sau khi tiễn hai đội xe ngựa rời đi, Ngụy Thành đứng ngoài cung, đứng sững phía xa, không nhìn rõ được biểu cảm trên gương mặt.
Rất lâu sau hắn mới quay đầu, đột ngột nhìn thấy Diêu Linh Linh đứng gần đó, quả thực đã sửng sốt.
Diêu Linh Linh nhìn hắn, vẻ mặt ngập tràn kỳ vọng.
Ngụy Thành khẽ nhíu mày, sải bước đi tới, quét mắt nhìn Vân Tử Lạc bên cạnh, nghĩ bụng chỉ là một tiểu thư danh môn thường ngày thân thiết với Diêu Linh Linh nên không thèm để tâm.
“Ngụy Thành.” Diêu Linh Linh nhỏ nhẹ gọi một tiếng.
Ngụy Thành nắm lấy tay Diêu Linh Linh, lạnh lùng nói: “Đi theo ta.”
Trên gương mặt không có chút ấm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-nhi-y/1663147/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.