Thời điểm Lão Tôn gặp Giang Hải ở sân điền kinh, cậu giống như con thú nhỏ không có nhà để về. Thời tiết hôm nay thật kỳ lạ, rõ ràng đang giữa hè, ấy vậy mà sau trận mưa lớn như thác đổ lúc ban trưa, buổi tối gió lớn đến mức có thể thổi rạp cả một hàng cây.
Giang Hải đang lượn lờ đi đâu đó, ngẩn ngơ nhìn xuống đất, không biết đang nghĩ gì. Lão Tôn đắn đo nghĩ không biết có nên ra chào hỏi với cậu không, mặc dù hai tháng gần đây thường xuyên qua lại, sáng nào cũng cùng nhau chạy bộ, lên lớp tiếng Anh, hai người miễn cưỡng cũng gọi là tạm thân quen. Thế nhưng Lão Tôn chưa từng biết buổi tối Giang Hải cũng tới chạy bộ, sợ là trong lòng có tâm sự cho nên cậu mới đi, dáng vẻ rất phiền lòng.
Cũng may là hắn nhanh chóng không phải cân nhắc vấn đề này nữa, Giang Hải nhìn thấy hắn, còn vẫy tay chào hỏi nữa.
Trong lòng Lão Tôn vui vẻ, thật ra vừa rồi hắn còn đang do dự nên chào hỏi người ta thế nào, nhỡ đâu hỏi thăm lại bị trả lời là không sao cả thì xấu hổ lắm. Nhưng nếu Giang Hải chủ động chào hỏi với hắn, Lão Tôn đương nhiên vui lòng.
Hai người trò chuyện một lúc.
Lão Tôn hỏi thăm cậu thế nào.
Giang Hải nói trong nhà và cả chỗ ký túc xá có chút vấn đề, nói không rõ ràng, còn nói nhỏ nữa, Lão Tôn cũng không hỏi nhiều, chỉ ừ một tiếng, chủ yếu là lắng nghe.
Kể gì nghe đấy.
Cuối cùng thời gian cũng đã muộn, hơn mười
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lao-ton-tieu-lao-su/2738858/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.