Mặc dù lần đầu tiên Giang Hải gặp Lão Tôn cảm thấy người này thật thú vị, sống không bị ràng buộc, nhưng mà tuyệt đối chưa từng nghĩ hắn sẽ trở thành một kẻ dính người như bây giờ.
Chủ yếu là, bạn nghĩ thử mà xem. Một người đàn ông trưởng thành cao 1m9, vẻ ngoài anh tuấn tiêu sái, hiếm khi nào thấy yếu ớt, vóc người nở nang khỏe mạnh, còn cả đôi mắt kia nữa, nhìn lướt một cái là biết rất có chủ kiến, sẽ không dễ dàng bị nam sinh dao động.
Tuyệt đối! Chắc chắn không ngờ được bây giờ ở tại đây, đổi sang một không gian riêng tư là xé nát vẻ ngoài lạnh lùng cool ngầu, biến thành một con gấu Koala ôm dính cái cây.
Giang Hải hơi nóng.
Đúng, điều hòa đang mở cũng nóng.
Cậu đẩy Lão Tôn một cái, Lão Tôn đang chơi game, thấy vậy tạm ngừng, cúi đầu xuống hôn cậu một cái trước, hỏi cậu sao thế, có phải lại muốn làm nữa không.
Lòng dạ Tư Mã Chiêu…, ai cũng biết(*). Giang Hải sẽ giả bộ mình không nghe thấy câu nói kia.
(*) Thành ngữ Trung Quốc, chỉ tham vọng hiển nhiên ai cũng biết. Ồ, Lão Tôn đang chơi PopStar! Giang Hải: “Ngồi một mình không được à mà cứ phải ôm em? Nóng quá.” Cuối tuần, bọn họ ở nhà Lão Tôn. Hai người đàn ông trưởng thành, dáng người đều cao 1m8 trở lên, người nhỏ hơn vùi mình trên ghế salon, Lão Tôn còn muốn Giang Hải ngồi thẳng trong ngực hắn, đúng là ấm áp. Lão Tôn không trả lời cậu, nhưng vẫn ôm rất chặt, còn hôn một cái lên cổ cậu thể hiện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lao-ton-tieu-lao-su/2738862/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.