Mãi rồi Cốc Kiều cũng đợi được chuyến xe buýt mình cần.
Cô nhảy phóc lên xe rồi nhanh nhẹn kéo hai bao tải lên. Chuyến này không đông lắm, dù chẳng còn ghế trống nhưng không gian vẫn thoáng đãng hơn hẳn chuyến trước.
Cốc Kiều len vào giữa xe, tìm một chỗ đứng vững. Cô đưa mắt nhìn quanh: bên trái là một cặp vợ chồng trung niên đang ngồi, bên phải là hai thanh niên, còn người ngồi ở hàng ghế gần nhất là một cậu thiếu niên trông trạc tuổi cô và chắc chắn chưa quá hai mươi. Thật ra, ở tuổi này gọi là thanh niên cũng không sai.
Thế nhưng, ấn tượng đầu tiên Lạc Bồi Nhân để lại cho Cốc Kiều lại là một cậu thiếu niên chứ không phải thanh niên. Bấy giờ, định nghĩa của Cốc Kiều về hai khái niệm này còn rất đơn giản: thanh niên là người đã tự kiếm tiền nuôi thân, còn thiếu niên vẫn phải sống dựa vào gia đình.
Cậu thiếu niên đeo một chiếc ba lô đen, nổi bật với cặp tai nghe trùm tai màu vàng. Anh liếc thấy Cốc Kiều lỉnh kỉnh đồ đạc bèn chủ động đứng dậy nhường chỗ cho cô. Trên bao tải của Cốc Kiều có in dòng chữ “Phân bón tổng hợp XX” – một thương hiệu dạo này đang nổi như cồn trên truyền hình. Mãi đến khi cậu thiếu niên đứng lên, Cốc Kiều mới nhận ra anh rất cao, khiến cô phải ngước mặt lên nhìn. Vì vừa mới cắt phăng mái tóc dài, cô đặc biệt để ý đến tóc tai của người khác, và phải công nhận rằng mái tóc của người này trông rất bắt mắt.
Cốc Kiều ngớ người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/len-doi-manh-trung-dac-y/2998333/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.