Khi Cốc Kiều thanh toán xong, người mà cô không muốn gặp đã rời đi tự lúc nào. Cô lái chiếc van vàng chở Lâu Đức Dụ về nhà.
– Bố à, mai bố ra bưu điện gửi về nhà năm nghìn tệ nhé, rồi tiện thể dặn mẹ lắp luôn cái điện thoại bàn đi, sau này có gì mình liên lạc cho tiện.
Lợi nhuận thu được từ việc bán áo khoác da đã vượt xa kỳ vọng của Cốc Kiều. Ban đầu, cô định đưa cho Lâu Đức Dụ một khoản để ông về quê nâng cấp dây chuyền sản xuất đồ hộp, nhưng giờ cô lại đổi ý.
Họ không chỉ là bố con mà còn là đồng minh của nhau. Bởi lẽ, cả hai có chung những người thân, đều hết mực yêu thương những người ấy và cùng mong muốn gia đình mình có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Suốt dọc đường về, Cốc Kiều tuyệt nhiên không đả động gì đến người không liên quan, mà chỉ tập trung bàn bạc với Lâu Đức Dụ về việc tích trữ hàng và thuê kho bãi. Theo cô, áo khoác da không lo ế, chỉ cần có nguồn cung ổn định thì chẳng sợ làm ăn thua lỗ.
– Bố ơi, bố cho con khất tiền hoa hồng đợt này nhé, con phải giữ lại để gom hàng.
Lâu Đức Dụ vội xua tay:
– Bố có bỏ ra đồng vốn nào đâu mà hoa với chả hồng, bố chỉ phụ mày mấy việc lặt vặt thôi mà.
Ông đã khiến Cốc Kiều lỡ dở chuyện học hành, giờ giúp cô một tay cũng là để lương tâm thanh thản đôi phần, làm gì còn mặt mũi mà nhận tiền hoa hồng của cô?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/len-doi-manh-trung-dac-y/2998426/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.