"Đúng rồi."
Đợi những cảm xúc trào dâng dần lắng xuống, Vân Trần buông hắn ra, lấy từ trong ngực miếng ngọc bội kia ra: "Rớt ra từ áo ngoài của ngươi, là muốn cho ta sao?"
Y hỏi câu này rất cẩn thận, trong lời nói lại xen lẫn niềm vui sướng không kìm nén được.
Sở Tôn Hành nhìn ánh sáng lấp lánh trong đáy mắt y, suýt chút nữa thốt ra hai tiếng "Tất nhiên".
Chỉ là chưa đợi hắn mở miệng, mấy tiếng gõ cửa không đúng lúc từ bên ngoài đã cắt ngang sự tĩnh lặng đến sắp tan cả băng giữa hai người.
"Thư hồi âm từ cung, Tiểu Tế bảo ta mang qua cho ngươi trước." Tiêu Vị Trọc cầm một ống trúc chưa mở bước vào, thấy Sở Tôn Hành tỉnh lại, trên mặt cũng lộ vẻ vui mừng, "Cuối cùng cũng tỉnh rồi, cơ thể cảm thấy tốt hơn chưa?"
"Đã không còn gì đáng ngại, đa tạ Tướng quân lo lắng." Sở Tôn Hành nói.
"Khách khí với ta làm gì." Tiêu Vị Trọc cười, ánh mắt liếc sang Vân Trần, rồi rất tự giác nói, "Tỉnh rồi là tốt, Tiểu Tế vẫn còn đang sắc thuốc ở ngoài sân, ta ra đó trông chừng y."
Vân Trần gật đầu, tay thuận thế xoay một vòng, rút tờ giấy trong ống trúc ra xem qua.
Liêu Thu dù sao cũng là quan địa phương do Hữu tướng đích thân tiến cử và được triều đình bổ nhiệm, y phải báo tin về cung mới có thể tiến thêm một bước.
Bức thư này là do Thuận Đế đích thân hồi âm, bên trong chỉ nói để y toàn quyền xử lý, không cần lo lắng đến những chuyện khác. Mực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/liem-quan-tinh-bac-thuong-thu/3028764/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.