"Đúng rồi A Hành." Vân Trần véo một chút bánh đậu đỏ gắn lên mặt người tuyết, trang trí cho nó thêm vẻ ngộ nghĩnh, "Tối qua ngươi đi đâu vậy? Uyển Nhi vừa nãy cũng nói mãi không thấy ngươi."
"Tìm Chung Ly tiền bối thỉnh giáo vài chiêu." Sở Tôn Hành bình thản giải thích, "Công phu của tiền bối cao thâm khó dò, ở trong cung e rằng không ai sánh bằng. Chỉ là ngày thường công việc trên đảo bận rộn tiền bối không rảnh, ta chỉ có thể muộn một chút mới tìm đến ông ấy."
"Khó trách nhìn ngươi lúc nào cũng thấy sắc mặt hơi kém." Vân Trần tiến lại nâng mặt hắn lên, hai tay xoay tròn xoa xoa, giả bộ ra lệnh, "Đêm nay không được đi nữa, ngoan ngoãn ở trong phòng nghỉ ngơi cho ta, nghe rõ chưa?"
"Điện hạ quyết định là được." Sở Tôn Hành gật đầu cười đáp.
Vân Trần lấy lò sưởi tay từ trên giường đặt lên đùi hắn, trong phòng ấm áp nồng hậu, y liền đặt người tuyết nhỏ đã làm xong lên bệ cửa sổ, để nó tan chậm hơn một chút.
Sau lưng người tuyết thoáng qua một bóng người cực nhanh, chỉ để lại vạt áo lay động. Còn chưa đợi Vân Trần nhìn rõ người đến là ai, cổ tay đã bị người ta dùng sức nắm chặt, không sao giằng ra được.
Chung Ly Niên nhàn nhã bước vào phòng, đứng lại thăm dò một chút, mới gật đầu nói: "Xem ra ngươi không sao rồi, cũng không uổng công lão phu hao tổn bấy nhiêu nội lực cho ngươi."
Vân Trần hơi ngẩn ra: "Lời này của tiền bối là sao? Cổ độc này không phải
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/liem-quan-tinh-bac-thuong-thu/3028825/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.