Lâm Sí ngạc nhiên, đang định lên tiếng thì lưỡi khẽ động, hạt dưa trượt xuống theo gốc lưỡi khiến cậu bị sặc, ho như trời sắp sập.
Lý Đình Ngôn khẽ nhướng mày, đưa cho cậu một ly nước, bảo cậu uống để làm dịu cổ họng.
Lâm Sí uống một mạch hết nửa ly mới cảm thấy dễ chịu hơn, xoa xoa ngực, nhìn khuôn mặt điềm nhiên của Lý Đình Ngôn đối diện, trong lòng không khỏi tự mắng mình đúng là cứ thích chọc vào nỗi đau của người ta.
Hai tháng qua khi ở bên Lý Đình Ngôn, cậu vốn không để tâm mấy đến cái tên Hứa Mục.
Hồi đầu trò chuyện vài câu ở quán bar, sau lại đi dự đám cưới cùng Lý Đình Ngôn, tất cả chẳng qua vì tính cậu nhiều chuyện, lại thích lo chuyện bao đồng, nhưng sau khi nhiệt tình hóng hớt xong, cậu cũng chẳng nhớ đến người kia nữa.
Dù sao thì đâu liên quan gì đến cậu, chỉ là Lý Đình Ngôn có người trong lòng, đâu phải có người yêu, giữa cậu và Lý Đình Ngôn cũng chỉ là mối quan hệ thể xác thuần túy, không chen chân vào chuyện tình cảm của ai, cũng không phá hủy thanh danh ai.
Tâm thái của cậu rất ổn.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu hoàn toàn không để ý đến cái tên Hứa Mục.
Lý Đình Ngôn và Hứa Mục là bạn thân nhiều năm, thường xuyên qua lại, nên thỉnh thoảng khi cậu và Lý Đình Ngôn ở khách sạn, sau khi xong chuyện nằm nghỉ bên cạnh, cậu vẫn có thể nghe thấy Lý Đình Ngôn gọi điện cho Hứa Mục.
Mỗi lần như vậy, cậu đều rất biết điều mà nằm im giả làm phông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-chay-kho-tat-tung-tu-tra/2749712/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.