Cô gái mặc một chiếc váy ngủ liền thân bằng cotton màu trắng sữa, người nghiêng ra ngoài cửa sổ.
Ngoài cửa sổ âm u tối tăm như một con thú dữ há to miệng đầy máu chờ cô rơi xuống, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng cô.
Nước mắt rất nhanh đã chảy đầy mặt, hai tay không ngừng giãy giụa vẫy vùng cố gắng bám víu.
Trong lúc cử động, vạt váy ngủ trượt đến gốc đùi, để lộ đôi chân thon dài đều đặn.
Chân cô co duỗi liên tục, đầu gối run rẩy, bắp chân căng cứng đến tột cùng, đầu ngón chân không ngừng quắp lại để tìm chỗ bám.
Gió thổi loạn xạ làm rối tóc cô, những sợi tóc dính vào khuôn mặt đầy nước mắt.
Cô nhìn anh, đôi mắt nhạt màu đầy cầu khẩn và tuyệt vọng.
Thi Cảnh đã từng thấy rất nhiều ánh mắt cầu xin.
Đặc biệt là vào thời khắc cận kề cái chết.
Đồng tử sẽ co lại dữ dội, vừa kinh hãi vừa tuyệt vọng.
Sau khi tắt thở, đôi mắt không thể nhắm lại, vẫn còn vương lại khao khát sống và nỗi sợ hãi cái chết.
Thi Cảnh chưa bao giờ nương tay.
Lúc này cũng vậy.
Anh túm lấy cổ tay đang vẫy vùng của cô.
Dùng sức đẩy mạnh về phía sau.
Người Tiết Nhất Nhất lại ngả ra sau một nửa, cộng thêm không còn thứ gì có thể tự mình bám víu, nỗi sợ hãi như thủy triều nhấn chìm cô.
Cô kinh hãi nhìn anh, lắc đầu với anh, ánh mắt cầu xin anh đừng.
Đừng giết cô.
Thi Cảnh: “Có phải em nghĩ mình rất thông minh không?”
Tiết Nhất Nhất lắc đầu.
Thi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-hoang-cam-lang-toan-nhi/2902205/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.