Sáng nay Tiết Nhất Nhất đã thay thuốc, phòng bệnh thoang thoảng mùi thuốc khử trùng mãi không tan.
Cô nửa ngồi trên giường, chỉ có ‘một tay’.
Điện thoại đặt trên chăn trước người, gõ chữ bằng một tay.
Vì cổ đeo nẹp nên không thể cúi đầu nhiều.
Mi mắt cô hoàn toàn cụp xuống, chỉ thấy được hàng mi rậm rạp.
Rất nhanh, cô giơ điện thoại lên.
Hàng mi cũng đồng thời nhướng lên.
[Vì chúng ta là người một nhà.]
Người nhà?
Thi Cảnh nhíu mày: “Chỉ vậy thôi sao?”
Tiết Nhất Nhất cảm thấy Thi Cảnh không hài lòng với câu trả lời chung chung này.
Suy nghĩ.
Gõ chữ.
[Vì chú đối xử tốt với cháu.]
Không đợi Thi Cảnh nói.
Lại gõ chữ.
[Quỹ từ thiện được thành lập là do chú đứng ra kết nối, các thành viên hội đồng quản trị đều là người có lai lịch không đơn giản, trong đó nhất định chú đã làm rất nhiều việc, chỉ là chú không nói ra.]
[Trung An Bảo không cần làm những việc này, chú cũng không cần làm những việc này.]
[Chú là vì cháu, để tạo cho cháu một nền tảng phát triển, đúng không?]
Cô giơ màn hình điện thoại, đôi mắt xinh đẹp long lanh nhìn anh.
Thi Cảnh không lên tiếng.
Tiết Nhất Nhất bĩu môi.
Tiếp tục gõ chữ.
[Sự tốt đẹp của chú đối với cháu không phải là bố thí và ban cho mà là để cháu tự mình trưởng thành.]
[Chú để cháu có sự nghiệp của riêng mình, để cháu có thể bước cao hơn.]
Serum chống nắng Vaseline
[Chú yên tâm, cháu sẽ làm thật tốt, sẽ không để chú mất mặt trước bạn bè.]
Tiết Nhất Nhất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-hoang-cam-lang-toan-nhi/2902273/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.