Đoạn Ngọc ở một bên lắng nghe hai bên nói chuyện thì đại khái hiểu được cái gì, ánh mắt hơi đảo thì thấy được ở một bên có rải rác bốn bộ thi thể, không ngoài ý muốn thì trong đó có một người là Thiếu chủ trong miệng võ giả cầm đại đao kia.
“Ừm?”. Đoạn Ngọc xác định được đó là một cái thành niên thì ánh mắt lập tức bị cách đó không xa một tấm bích cao ba trượng, rộng một trượng hấp dẫn, trên thạch bích kia có một hốc đá nhỏ cỡ bát ăn cơm, từ trên thạch bích dĩ nhiên là đang có chất lỏng màu trắng nhỏ xuống hốc đá.
“Địa Linh dịch!”. Đoạn Ngọc trong đầu ngay lập tức đã nhận ra chất lỏng kia tin tức, căn cứ theo truyền thừa ký ức mà Lăng Vũ truyền cho hắn thì Địa Linh dịch chính là một loại hi hữu bảo vật, tác dụng chủ yếu của nó là luyện thể nhưng trong đó cũng ẩn chứa lực lượng tinh thuần cường đại có ích cho việc đề thăng tu vi mà không lưu lại tai họa ngầm, phàm là võ giả dưới Phong Hầu cảnh thì đều có thể sử dụng.
Đoạn Ngọc tu luyện Lôi Luyện thuật về lý mà nói thì cần Lôi chi bảo vật nhưng Địa Linh dịch cũng có tác dụng nhất định vào việc cải thiện thể chất, phục dụng Địa Linh dịch hiển nhiên là có thể xúc tiến Lôi Luyện thuật đạt đến cảnh giới càng cao.
Ngoài đó ra thì đây cũng là đồ vật rất tốt dùng cho tu luyện nâng cao tu vi mà không ảnh hưởng đến căn cơ, về phương diện nào đó thì đây cũng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luan-hoi-thuong-de/831048/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.