“Cậu có muốn đi phơi nắng không?” Trình Diễm biết trước kia Lâm Đang học thể dục thường cùng đi tản bộ, phơi nắng, hoặc là chơi các dụng cụ thể thao với Tống Noãn.
“Ừm.” Lâm Đang gật đầu.
Thời tiết còn hơi lạnh nhưng vẫn có mặt trời, rất nhiều học sinh đang ở sân thể dục để phơi nắng.
Trình Diễm đi theo Lâm Đang đến một góc sân thể dục, ngồi ở trên bãi cỏ xanh rì rồi lẳng lặng chờ đợi.
Hai người ngồi khá xa nhau lại chẳng nói với nhau câu nào, bầu không khí hơi gượng gạo.
“Từ lần sau cậu cứ học thể dục, tin học với tôi đi.” Trình Diễm nói trước, nói xong anh lại sợ Lâm Đang không đồng ý nên bổ sung thêm: “Trước kia tôi đều học một mình, rất… cô đơn…”
Hai chứ này nói ra cứ cảm thấy vấp vấp, nhưng hình như cũng chẳng còn cách nào hay hơn để dỗ dành Lâm Đang.
Quả nhiên sau khi nghe lời này, Lâm Đang chần chờ trong chốc lát rồi đồng ý: “Được rồi, mình đi học với cậu.”
Trình Diễm ngồi khoanh chân trên nền cỏ, quay đầu nhìn cô cười: “Được.”
Trên mặt cô còn nước mắt chưa khô nên cực kỳ không thoải mái. Cô lau mặt, nghĩ thầm Trình Diễm đúng là quá đáng thương, không ai chơi cùng với anh mà chỉ có thể bơ vơ một mình.
“Cậu muốn đi chơi bóng rổ không?” Cô hỏi.
“Cũng được.”
Lâm Đang đứng dậy phủi cỏ trên người, dùng gậy dò đường lần về phía trước: “Mình nhớ phòng thiết bị ở bên này thì phải.”
Trình Diễm nghẹn cười: “Ở bên này.”
“À, ờ…” Lâm Đang đổi hướng, đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luc-lac-nho-paradoxical/1667313/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.