Sao lại không được chứ? Hầu như ngày nào Trình Diễm cũng thấy Lâm Đang và Tống Noãn đến trường vào đúng giờ này, anh cực kỳ hâm mộ, thậm chí còn muốn thay thế vị trí của Tống Noãn để được đứng ở cạnh cô.
“Được, tôi đi xem cậu ở lớp nào rồi đưa cậu về lớp.” Giọng điệu của anh cực kỳ bình tĩnh.
“Ừm, cảm ơn cậu.” Lâm Đang cong môi, đi về phía anh.
Anh vuốt tóc theo bản năng – hè năm nay anh ra ngoài làm thêm nên da đen đi không ít. Vuốt tóc xong anh mới chợt nhớ ra rằng Lâm Đang không nhìn thấy được.
“Cậu…”
“Cậu…”
Hai người đột nhiên đồng thời mở miệng.
Lâm Đang mím môi, không hiểu sao nhịp tim của mình lại nhanh như vậy: “Cậu nói trước đi.”
Tay Trình Diễm vô thức nắm chặt lấy quai cặp: “Định hỏi xem cậu đã làm gì vào kỳ nghỉ hè thôi.”
“Ồ…” Ngón tay Lâm Đang đút trong túi khẽ siết chặt: “Mình chỉ ở nhà luyện đàn thôi, thi thoảng thì ra ngoài chơi, còn cậu thì sao?”
“Tôi cũng ở nhà thôi tại không có chuyện gì làm.”
“Ồ… thế sao cậu không gửi tiến độ của mô hình máy bay cho mình xem?”
Trình Diễm muốn nói vì sợ làm phiền cô, nhưng anh không biết phải nói đùa thế nào. Nghĩ ngợi một hồi, anh hỏi lại: “Làm xong rồi, cậu còn cần không?”
Lâm Đang gật đầu, khẽ ừ một tiếng.
Rõ ràng thời tiết đã lạnh hơn, nhưng không biết tại sao vẫn cảm nhận được cảm giác ấm áp mơ hồ. Đoạn đường này rất ngắn nhưng lại bị hai người cố tình kéo dài, lòng bàn tay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luc-lac-nho-paradoxical/1667321/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.