Hứa Phục Triều đang nghỉ ngơi trong xe, nghe được lời này sửng sốt hồi lâu. Thấy tài xế vẫn đang tập trung lái xe anh ta mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi lại: “Em hỏi cái này làm cái gì?”
“Hôm nay có một bạn nữ lớp em hỏi, còn nhờ em đưa đồ cho anh nữa.” Lâm Đang lấy từ ngăn nhỏ của cặp sách ra một lá thư đưa cho anh ta.
Anh ta nhíu mày, không nhận: “Em nói với em ấy là bây giờ anh chỉ muốn học tập, không nghĩ đến chuyện yêu đương.”
Lâm Đang dừng một chút, đáp lại hai tiếng ‘ừ’ rồi cất lá thư đi, có chút tò mò hỏi: “Yêu là cái gì ạ?”
Hứa Phục Triều ngơ ngẩn, anh ta cùng Lâm Đang không quá thân, chỉ biết thị lực của cô không tốt lắm, gần như bị mù, rất nhiều chuyện cô cũng không biết nhưng anh ta không ngờ rằng cô đến chuyện này cũng không hiểu.
Thật ra Hứa Phục Triều không quá thích Lâm Đang, vì cha anh ta nể tình bạn già nên muốn anh ta với Lâm Đang sau này ở bên nhau, còn có rất nhiều bạn học trêu ghẹo anh ta đang ở rể. Anh ta tự cảm thấy mình “văn võ song toàn”, không cần phải dựa vào ai khác để tỏa sáng.
“Không có gì, đây không phải chuyện mà em nên biết đâu.” Anh ta nói xong lại bổ sung một câu: “Sau này nếu gặp loại chuyện này thì cứ từ chối hộ anh luôn nhé.”
“Em biết rồi.”
Lâm Đang không nói thêm gì nữa, nhét bức thư lại vào cặp, sau khi giải thích rõ ràng với các bạn cùng lớp vào buổi chiều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luc-lac-nho-paradoxical/1667340/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.