Diệp Mộ Khanh băng lãnh nhưng lại ấm áp, ôn nhu chỉ còn hiện diện trong quá khứ đẹp đẽ. Anh có hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này hay không?
Phòng cấp cứu tại bệnh viện trung ương nhấp nháy liên tục, người đứng ngoài lo lắng đến không yên. Dương Tuân Phong hết đứng lên lại ngồi xuống, cậu vừa ở tang lễ đã phải chạy qua đây. Vị bác sĩ già đầy kinh nghiệm bước ra thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng của những ngày qua. Trên đôi mắt ấy hiện lên sự tâm huyết và nhiệt lửa với cái nghề cứu vớt mạng sống.
- Thiếu gia Dương.
Giọng của vị bác sĩ không chút sức lực, đã bao nhiêu ngày ông ấy không thể ngủ rồi? Nhưng sâu trong ánh mắt ấy là niềm vui và niềm hạnh phúc. Tuân Phong đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn vị bác sĩ. Trong đôi mắt của Dương Tuân Phong là sự mệt mỏi đến không yên lòng, vẫn luôn hướng vào bên trong xem tình hình của người trên giường bệnh.
- Mộ Khanh thế nào rồi?
- Diệp tổng đã qua cơn nguy kịch nhưng tôi e là… cậu ấy sẽ không nhớ gì về quá khứ trước kia nữa. Những ngày qua, hình như cậu ấy đã đấu tranh rất nhiều vì sự sống của mình… phép nhiệm màu thật sự đã xảy ra.
Vị bác sĩ già hình như đã khóc, ông tháo xuống cặp mắt kính, lau đi mi mắt đã hơi ướt. Ông khiêm tốn, không nhận việc tình trạng sức khỏe của Mộ Khanh là do ông, mà ông tin vào phép màu, vào ý chí sống còn của Mộ Khanh đã tạo nên phép màu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luoi-tinh-changnocmi/1044953/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.