Vụ thảm án nhà họ Lưu là ngoài ý muốn hay cố tình? Khương Dã nhớ Trương Nghi từng nói, Quỷ Bồ Tát không phải dùng để trấn trạch, mà là giữ cửa. Có người biết họ sẽ đến nhà họ Lưu điều tra, cố tình dồn họ vào chỗ chết ở đó. Hoặc có người đang dụ Khương Dã cắn câu, cố giết cậu. Khương Dã nhớ đến những thi thể không đầu vô cớ đuổi riết cậu không tha, cảm thấy khả năng thứ hai lớn hơn.
Còn bóng đen đã cứu cậu là Giang Nhiên ư?
Đang nghĩ, Thẩm Đạc gửi tin nhắn WeChat.
Thẩm Đạc: [Giáo sư Bạch bị xuất huyết não, ngã gục trong nhà vệ sinh, ông ấy đã qua đời. Tang lễ vào bốn giờ chiều nay, ở nghĩa trang Liệu Lĩnh.]
Khương Dã sửng sốt, bóng tối đen ngòm bao trùm trong lòng.
Argos: [Thầy Thẩm, cái chết của giáo sư Bạch không đơn giản thế đâu.]
Thẩm Đạc: [Tôi biết. Hôm đó ở bệnh viện Kiết Sái, chuyện em muốn bảo tôi không phải là hẹn hò với A Trạch phải không? Có phải là giáo sư Bạch từng tìm em, em vốn định nói gì đó?]
Khương Dã siết điện thoại, không biết nên trả lời ra sao. Một người không tồn tại, chỉ dựa vào lời nói suông của cậu, Thẩm Đạc có tin không? Có thể là có, suy cho cùng thì sự việc siêu nhiên mà Thẩm Đạc từng tiếp xúc vượt xa Khương Dã. Cậu đang định gõ chữ, chợt nghĩ đến lời cảnh cáo Bạch Niệm Từ nói với cậu. Đợi đã, cậu bỗng nhận ra điều gì. Ban đầu, cậu tưởng Bạch Niệm Từ không cho cậu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mam-ac/2860553/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.