Nhị Nha lập tức thò đầu lại gần, rất biết phối hợp mà “oa” lên một tiếng đầy kinh ngạc.
Vân Sương buồn cười nhìn con bé, “Con ‘oa’ cái gì? Con nhìn hiểu không đó?”
Nhị Nha rất thành thật lắc đầu nhỏ, “Không hiểu ạ.”
Vân Sương dở khóc dở cười, dùng đầu bút chỉ từng chữ, chậm rãi đọc: “Vân… Y.”
Nàng ngẩng đầu, cười tươi như hoa: “Nhị Nha, đây là đại danh của con.”
Rồi lại đọc tiếp: “Vân… Doãn, đây là đại danh của Cẩu Đản.”
“Y” – tượng trưng cho sự dịu dàng, mỹ lệ, nho nhã.
“Doãn” – tượng trưng cho sự cao quý, trật tự và phẩm hạnh.
Vân Sương không thể như người cổ thật sự mà trích dẫn điển cố để đặt tên, chỉ có thể dồn hết kỳ vọng chân thành nhất của mình vào từng con chữ, gửi gắm trong đại danh của hai đứa trẻ.
Hai đứa bất giác đọc theo nàng, trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc kỳ lạ, không sao diễn tả nổi, từng chút, từng chút một, lấp đầy trái tim.
Tựa như mặt đất dưới chân, đột nhiên trở nên vô cùng vững chãi.
Đây là đại danh của chúng.
Chúng đã có đại danh rồi!
Nhị Nha – không, Vân Y – lập tức hớn hở vỗ tay, tung tăng nhảy nhót: “Tên của con và A huynh đều dễ nghe quá! Nương giỏi thật đó!”
Vân Doãn lẩm nhẩm đọc tên mình vài lần, rồi lại lặp lại tên của muội muội, nét mặt đầy nghiêm túc: “Con nhớ rồi.”
Suốt đời… cũng không quên.
Vân Sương mỉm cười nhìn bọn trẻ, trong lòng bất chợt dâng lên cảm giác bình yên chưa từng có.
Bất kể phụ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mau-than-ta-la-than-tham/2815823/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.