Nụ hôn của anh từ môi cô lướt lên sống mũi, chân mày, đặt lên vành tai khiến cô toàn thân nóng bừng. Nụ hôn thiêu đốt cần cổ cô, khuy chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình bật mở, làn da trắng mịn bỗng mơn man chạm vào không khí, Dĩ Mạch bất giác run rẩy.
Câu Dĩ Mạch vừa nói ở phòng cấp cứu dù rất nhỏ nhưng Thiều Trì vẫn nghe rất rõ. “Có tiền tất nhiên là ghê gớm rồi”, khi nói câu đó cô cúi đầu theo thói quen, ánh mắt buồn bã vô định. Hình ảnh đó khiến anh nhớ lại lần đầu tiên gặp cô, lúc đó cô đã mấy ngày không được ăn, ngồi xổm trước cổng bệnh viện với một tấm bảng trước mặt, đầu cúi gục, trông như người ở quê ra tỉnh ngồi chờ việc dưới gầm cầu. Theo lời Dĩ Mạch thì lúc ấy cô đói quá lại không tìm được việc làm đành đến cổng bệnh viện xin ăn. Cô ngồi ở bệnh viện là để ngộ nhỡ đói quá ngất xỉu thì ít ra bác sĩ cũng không thấy chết mà không cứu. Hôm đó, chính là lúc cô kéo tay anh, nhìn anh, đôi môi nhợt nhạt run rẩy hỏi: “Anh đốc tờ Lù, bệnh viện có cho ghi nợ không?”. Sau lần đó, anh thật sự tin trên đời này có những chuyện số mệnh đã an b
Từ hồi mới quen Dĩ Mạch, Thiều Trì đã biết cô là một cô nàng suốt ngày nói chuyện tiền nong. Hồi trước khi yêu, Dĩ Mạch thường nói: “Mơ ước lớn nhất đời của em là được một anh đẹp trai nhà giàu bao! Được như thế thì khi cần chàng sẽ vung tay ký
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/may-tren-dong-bay-mai/983706/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.