Từ trong tẩm điện của Hoàng thái hậu đi ra, rốt cuộc Cố Cẩm Nguyên cũng khẽ thở ra.
Nàng cũng không sợ Hoàng thái hậu coi nàng là sự thất bại, cũng không sợ những cái gì nhìn thương cảm hoặc ghen ghét kia của đám quý nữ phu nhân với nàng, nàng chỉ cảm thấy vị Thái tử gia kia, cả tẩm điện, đều lộ ra ý lạnh, làm cho nàng rất không thoải mái.
Từ trong tẩm điện đi ra, nàng cảm thấy mình giống như từ trong hầm băng trốn ra ngoài nhân gian.
Vừa mới buông lỏng, chỉ thấy Hàn Uyển Như đứng ở trước mặt nàng, thản nhiên nói: “Cô nương, Thục phi nương nương an bài chỗ ở cho mọi người, cô nương muốn nghỉ ngơi ở đâu?”
Cố Cẩm Nguyên nhìn sang, vị Hàn Uyển Như này tuổi tương tự với mình, vừa rồi lúc nhìn thấy Thái tử vẻ mặt là thẹn thùng, nhưng đến bây giờ, ngược lại giống như tự phụ, nói chuyện với mình cũng hơi có chút ý tứ như từ trên cao nhìn xuống.
Nàng cũng không để ý: “Ký lai chi, tắc an chi, dĩ nhiên là tất cả đều mặc cho nương nương làm chủ, nào có đạo lý tự mình lựa.”
Hàn Uyển Như liếc nhìn nàng: “Nếu đã như thế, cô nương cùng đi là được.”
Cố Cẩm Nguyên gật đầu, lập tức đi cùng, thì ra Hàn Thục phi phụ trách chỗ ở lại của chư vị cô nương, mỗi người đều mang theo một thẻ gỗ màu vàng, trên tấm thẻ gỗ viết một cái tên, như là “Thu sơn”, “Hải Nhai” vân vân, là tên của gian phòng, đến lúc đó mọi người mang theo bài tử đi tìm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/menh-hoang-hau/206468/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.