Bảy giờ sáng, chiếc xe việt dã màu đen đậu bên ngoài nghĩa trang.
Cố Thanh Hoài xuống xe, trên tay cầm một bó hoa cát cánh.
Sau khi mẹ anh qua đời, phần mộ của cha anh đã được chuyển khỏi nghĩa trang liệt sĩ để họ được chôn cất cùng nhau.
Ánh nắng mùa đông mỏng manh, mọi thứ xa xa trong tầm mắt đều trở nên đìu hiu.
Một nhà ba người bị âm dương chia cắt, Cố Thanh Hoài cúi mặt xuống, đứng trước bia mộ im lặng một hồi lâu.
Trong những giây phút cuối đời, mẹ nằm trên giường bệnh và mỉm cười nói với anh rằng: "Cha con sẽ luôn mãi ở tuổi hai mươi bảy. Khi gặp lại nhau, mặt mẹ đầy nếp nhăn, không biết cha con có thể nhận ra mẹ không nữa."
"Có chứ." Anh thì thầm đáp lại: "Nhưng con vẫn mong mẹ từ từ hãy đi gặp cha."
"Làm sao mẹ có thể ở bên con mãi được." Mẹ nheo mắt lại, giọng điệu nhẹ nhàng và chậm rãi: "Mẹ ở bên con còn lâu hơn thời gian ở với cha con đó."
Bà gặp cha khi mới mười tám tuổi, hai người đã đi đăng ký kết hôn ngay khi vừa đến tuổi kết hôn.
Trong bức ảnh đó, cha mặc quân phục phẳng phiu và mẹ đang mỉm cười tươi như hoa, dù nhà họ có chuyển nhà bao nhiêu lần thì khung ảnh vẫn luôn được mẹ ôm chặt trong ngực.
Thời gian họ ở bên nhau ngắn ngủi, bà đã dùng cả cuộc đời để nhớ về cha.
Ngày anh sinh ra cũng chính là ngày cha rời khỏi thế giới này.
Mọi hiểu biết về cha đều đến từ những câu chuyện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moi-tinh-dau-cua-em-thuoc-ve-anh/2710818/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.