“Giá… giá…”
Trên thảo nguyên rộng lớn đang dong ruổi hai bóng ngựa, một trắng một đen.
Sau khi chạy vài vòng, hai con ngựa cuối cùng cũng chậm rãi ngừng lại.
“A Cảnh ca, ngươi lại nhường ta!” Triệu Lăng Nhi nhẹ nhàng nhảy từ trên lưng ngựa xuống.
“Đâu có!” Vương Cảnh cũng nhảy xuống đất, khuôn mặt tuấn tú, ôn hòa vui vẻ.
Triệu Lăng Nhi buông dây cương ra để bạch mã một mình ăn cỏ, nàng ngồi xuống, nhìn ra thảm cỏ xanh mướt, nở nụ cười thoải mái, “Bầu trời xanh ngắt, mặt cỏ xanh mướt, không khí trong lành, hương thơm dị thảo thấm vào ruột gan, đúng là một nơi tuyệt vời.”
“Lăng nhi, sao lại muốn kéo dài hôn sự? Yến quốc hoàng đế tuấn nhã ôn nhu, tài hoa hơn người, là một phu quân hiếm có.” Vương Cảnh ngồi xuống bên người nàng, đôi mắt thâm thúy nhìn nàng.
Nữ tử một thân bạch y, da thịt trắng nõn, dung sắc tuyệt lệ, đặc biệt là đôi mắt to, hắc bạch phân minh, không mảy may nhiễm thế tục bụi bặm, cả người mỹ lệ, thanh khiết thoát tục, một dung nhan nghiêng nước nghiêng thành.
Đây chính là Triệu Lăng Nhi, Tam công chúa Triệu quốc, không giống như những công chúa khác cả ngày đi dạo ngắm hoa, nàng thường xuyên mặc chiến y, đưa binh phòng địch, vào sinh ra tử, sống trên lưng ngựa ba năm, lập nhiều chiến công hiển hách.
Trên chiến trường, nàng là một thống soái oai hùng hiên ngang, trí dũng song toàn, anh minh thần võ; cởi chiến bào ra, nàng là một thiếu nữ uyển chuyển mềm mại.
Vô luận là trên chiến trường hay trong ngày thường,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-dem-an-sung/1515096/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.