Trời nóng, việc đồng áng lại nhiều, quần áo trong nhà chỉ hai ba ngày là đã đầy một chậu lớn. Từ đầu hạ đến nay, bãi giặt bên sông lúc nào cũng không đủ chỗ, ai cũng tranh thủ ra giặt quần áo.
Men theo lối mòn râm mát giữa hai hàng cây, đến bờ sông thì chỗ tốt sớm đã bị người ta chiếm hết. Mấy thím trong thôn cùng các ca nhi tụm năm tụm ba ngồi chồm hổm trên những tảng đá lớn sát bờ, tay nhúng trong nước sông giặt giũ, miệng thì cười cười nói nói.
Diệp Khê ôm thau gỗ đi một vòng cũng không tìm được chỗ nào thích hợp để ngồi, ngược lại còn thu về một đống ánh mắt dò xét.
Cậu chỉ làm như không thấy. Từ sau khi hủy hôn với nhà họ Tào, chuyện này luôn là đề tài để người ta đem ra nhấm nháp mỗi lúc rảnh rỗi. Huống chi cậu còn đeo khăn trắng che mặt vì vết bỏng, lại càng khiến người khác chú ý.
Không muốn để mấy lời thị phi phá hỏng sự yên tĩnh của mình, Diệp Khê dứt khoát ôm thau đi xa hơn về phía hạ lưu.
Đi được mấy chục mét, đã không còn thấy bóng dáng nhóm người kia nữa. Nước sông róc rách, bờ sông mọc đầy lau sậy xanh mướt.
Diệp Khê tìm một chỗ nước nông dễ đứng, đặt chậu xuống, ngồi xổm bắt đầu dùng chày gỗ đập quần áo.
Bồ kết là do cậu tự hái từ trên núi về, không phải bỏ tiền mua, nhưng cũng không thể dùng một cách hoang phí. Người trong thôn đông, đều trông vào mấy cây bồ kết trên núi để giặt giũ, gội
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-ngay-ba-bua-phan-nam/2785219/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.