Nỗi bi thương dâng lên, ta cố nén sợ hãi, khụy gối xuống, lấy khăn tay ra từng chút một lau sạch vết bẩn trên mặt nàng.
Trên người nàng vẫn còn chút hơi ấm.
Phía dưới váy toàn là máu me, cũ mới chồng lên nhau, chẳng thể nhận ra được màu sắc ban đầu.
Ta từng thấy Liên Hương lúc nào cũng khoác vàng đeo ngọc, dáng vẻ rực rỡ, lộng lẫy là thế.
Vậy mà chết đi rồi, chỉ mặc một bộ đồ dơ bẩn, cuộn lại trong manh chiếu rách.
Chiếc xe Phương Luật đánh đến là loại xe dành cho hạ nhân, bên trong có sẵn cuốc xẻng.
Chúng ta đào một cái hố cạn, rồi chôn nàng xuống đó.
Trên đường đến chùa, ta lặng lẽ khóc một trận.
Về đến phủ, Thu Nhạn chẳng nói gì, nhưng ta biết, hôm nay là nàng cố ý để ta đi tiễn Liên Hương lần cuối.
Những ngày sau đó dường như không có gì thay đổi, nhưng cũng lại như đã khác đi.
Tiểu thư khen ta trầm ổn hơn nhiều.
Ta chỉ cười.
Khi Tuyết Oanh trừng mắt nhìn ta, lần đầu tiên ta chẳng buồn để tâm.
19.
Gần đến cuối năm, nhà họ Phương trở nên náo nhiệt.
Không phải vì Tết, mà là vì Nhị gia lấy vợ.
Đêm tân hôn của Nhị gia, ta canh bên giường, đợi tiểu thư ngủ.
Lúc ấy, ta lại nhớ đến Liên Hương.
Đêm động phòng hoa chúc thứ hai của Nhị gia, nàng đã thành bộ xương khô trong núi.
Tiểu thư trằn trọc mãi không ngủ được, bảo ta kể chuyện.
Ta nghĩ đến Liên Hương, bèn tùy tiện bịa một chuyện kể ra.
Nghe xong, tiểu thư thở dài buồn bã:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-xuan-con-mai/2766900/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.